Bài viết

Trịnh Liên (3)

Gia Lai09/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

7/4/1972Sớm, Bình qua bên nhà trung đội đón Nhân và Cẩn, và vác chân máy. Trong lúc chờ, anh Cơ đưa tôi một mảnh giấy, anh dặn đây là phương vị từ 105 về điểm D21 và D22. Các em đứng trên 105 sẽ rất khó tìm hai điểm này, do vậy khi đo góc định hướng 00 theo hướng bắc - nam, lấy phương vị anh ghi trên giấy, chỉ cần nâng hạ kính và thay đổi tiêu cự là thấy hai điểm này. Lát đến D2 sẽ nhắc các trinh sát hỗ trợ buộc vải trắng để các em dễ nhận biết và đo góc kiểm tra.Tôi bỏ giấy anh đưa cẩn thận vào túi ngực, cẩn thận cài khuy. Cùng lúc, Cẩn, Nhân, Bình xuất hiện. Bắt tay anh Cơ, để lên đường trước, tranh thủ nhằm hướng Mai Lộc xuất phát. Bình chuyển chân máy cho tôi vác rồi rút dao phạt một đoạn cây khá thẳng bên đường. Tưởng dùng làm gậy chống, sao dài thế, nhưng Bình bảo chuẩn bị trước vì qua Mai Lộc sợ tan hoang khó tìm cọc tiêu.Tranh thủ sáng sớm, trời còn mù. Hành quân như chạy, qua Cùa chừng hơn hai km, Mai Lộc hiện ra – khu căn cứ ngổn ngang những hố đạn pháo, vệt xích tăng, công sự bề bộn, những ngôi nhà tan hoang dưới hỏa lực. Căn cứ này do Lữ dù 147 đóng quân, là một trong những cụm cứ điểm nổi tiếng bảo vệ khu đông nam cụm cứ điểm Tân Lâm, Động Toàn, Ba Hồ, TL-241. Ở đây có đủ hệ thống hỏa lực, pháo binh và phòng không để yểm trợ các đơn vị chiến đấu và bảo vệ vùng lân cận.Nhưng các trận địa chỉ còn lại ngổn ngang xác pháo, phần lớn có vết đạn pháo của ta pháo kích phá hủy; cũng có trận địa có dấu hiệu tự phá bằng thuốc nổ trước khi rút chạy. Hầm, nhà, công sự tung tóe. Con đường tăng rộng chạy cắt qua, hướng về phía dãy đồi phía xa. Hướng này lên 105 đây.Chúng tôi bám theo đường tăng theo hướng Cẩn vừa chỉ, hai bên vẫn là khu trại Mai Lộc, khoảng chừng hơn nửa km. Cẩn vẫy tay để chúng tôi dừng lại. Theo Cẩm, đây là vị trí thuận lợi đặt điểm tam giác, vì từ đây nhìn thấy cả ba hướng: Động Toàn, 105 và phía đồi TL-241.Cẩm leo lên nóc công sự, rút ống nhòm, trời vẫn còn mờ. Cẩn chuyển ống nhòm cho Nhân quan sát. Nhân reo lên: “Đúng điểm mốc 241 của trung đội rồi!” Bình đề nghị: “Còn sớm, tranh thủ lên 105 trước, bây giờ ngồi đây chờ hết mù thì rất mất thời gian.”Cẩn nói: “Điểm này cần trước để khép tam tính tọa độ, kiểm tra tọa độ khu TL 241.” Bình nhanh chóng đóng cọc rồi bắc máy. Cũng không phải chờ lâu, điểm này chỉ có hai góc đo với ba hướng đều là điểm dễ bắt khi trời không mù. Cũng mất khá nhiều thời gian để cố bắt điểm.Cẩn đo, tôi và Nhân ngồi chờ gần ngay cửa hầm. Bình ngồi ngoài ghi sổ và quan sát. Cũng phải hơn một giờ mới xong việc. Bình cắm cọc tiêu, chúng tôi đánh bằng mắt các địa vật để dễ nhận ra khi ở hướng khác ngắm về, rồi nhanh chóng hướng 105 hành quân.Đường tăng rộng nhưng vẫn phải men theo sát lề đường. Phải một giờ nữa, chúng tôi mới qua được điểm đường tăng vượt khe suối để tiến lên 105. Dọc đường, cả tốp đôi vẫn thỉnh thoảng phải ngồi thụp vào bụi cây hoặc lớp lau để tránh lũ VO-10...Đúng là con đường lợi hại cho xe pháo, nó vòng qua sườn giữa đồi 105 và chân dãy Động Ngô. Bên 105 phía khá trơ trọi, thỉnh thoảng mới có cây nhỏ. Bên Động Ngô dốc đứng dần, cây cối rậm rạp. Phải khẩn trương rời đường tăng, tìm lối lên đỉnh 105. Lũ VO-10 xuất hiện tiếp thì nguy, không biết trốn vào đâu.Cũng không khó để leo lên. Cẩn yêu cầu chúng tôi tản rộng, bẻ cành cây ngụy trang. Bình rút cọc tiêu trên đỉnh 105 chúng tôi cắm hôm trước, phụ giúp Cẩn bắc máy. Tôi hỗ trợ cắm những cành ngụy trang để hai người đứng đo an toàn khi lũ VO-10 xuất hiện.Theo hướng Nhân chỉ, tôi lia ống nhòm về TL 241. Thấy khu cứ điểm nhưng không thấy điểm đo. Quay ống nhòm về phía Mai Lộc để tìm điểm trên nóc hầm Bình vừa cắm. Tất cả đều thuận lợi. Phía xa hơn, những chớp lửa vẫn liên hồi. Gần hướng trận địa D2, trên một số mỏm đồi đã thấy xuất hiện các dấu hiệu của các trận địa cao xạ của D1 triển khai.Tôi lia ống nhòm quan sát kỹ. Đúng là như vậy, trên một vài sườn đồi, lia ống nhòm ngang, không khó để phát hiện một số trận địa cao xạ đã sẵn sàng. Chắc lính cao xạ chỉ chú trọng ngụy trang trên cao tránh máy bay thôi, nhìn ngang vẫn phát hiện được. Cao xạ đã vào chiếm lĩnh, chắc đêm nay pháo D2 cũng sẽ vào.Chưa đầy nửa giờ, công việc đo góc tam giác đã ổn. Điểm này chỉ có một góc, hai hướng. Bình loay hoay hướng máy về phía trận địa D2 để đo góc định hướng kiểm tra, vẫn không thể tìm được các điểm M1 và M2. Bình vẫy tôi, Cẩn ra nghỉ.“Tìm không thấy các điểm M1 và M2, ông tìm thử xem,” Bình nói. Tôi chợt nhớ đến tờ giấy anh Cơ đưa. Sờ túi ngực vẫn còn nguyên, áo ướt sũng mồ hôi. Tôi bảo Bình: “Ông ghi sổ đi, để tôi đo cho, đỡ phải giải thích.”Tôi kiểm tra lại hướng Bắc – Nam, lấy góc phương vị của hướng M1. Anh Cơ chuẩn bị đấy. Quả như dự đoán, lấy xong góc, nâng hạ ống kính, đổi tiêu cự, lập tức điểm M1 hiện ra giữa đồi tranh. Tôi đánh dấu hướng ngắm rồi quay lại hướng Động Toàn để xác định hướng 105 tới D21 và D22. Góc này Cơ dặn chỉ cần đo hai vòng, hạn sai tốt là dừng. Bình ghi sổ và tranh thủ tính trị góc trung bình.“Ổn rồi ông ạ,” Bình bảo tôi tháo máy đi. Tôi bảo Bình để Cẩn vào máy nhận biết các hướng này rồi mới thu máy.Thế mà đã sang chiều. Cả lũ đã tranh thủ ăn lương khô nên không còn cảm giác đói. Cẩn vẫy chúng tôi xuống đoạn có nhiều gốc cây, tranh thủ bổ sung năng lượng và nước trước khi mã hồi.

Đường về chúng tôi theo đường tăng cũ. Mới ra phía đường tăng, phát hiện có xe Gát chạy về phía Mai Lộc – Cùa, chắc xe của D2 tải đạn vào trận địa. Cẩn vẫy, xe dừng lại. Lái xe ngó đầu ra:– C14 hả? Lên nhanh!Chúng tôi nhảy lên thùng xe, bạt phủ kín, có hai chiến sĩ của D2 ngồi trên. Chúng ngồi tựa lưng vào thành xe. Bình, Nhân, Cẩn, còn tôi ngồi ngoài sát góc cuối xe. Xe lao vút đi, tấm bạt sau xe thỉnh thoảng lại quất vào mặt. Tôi phải dùng chân máy tỳ sát người rồi hất khẩu AK ra phía sau lưng để chống đỡ, tay trái ôm chân máy, tay phải tỳ vào thanh chặn bạt cuối xe. Mới chưa được 10 phút, bỗng tiếng máy bay rít lên. Xe chồm về phía trước, sau xe một tiếng nổ long trời, đất đá văng tứ tung. Một mảnh văng vào thành sau xe, xoẹt vào chân máy rồi tiếp vào hộp máy của Cẩn, rơi ngay xuống chân Cẩn rồi rơi ra sàn xe. Chưa kịp hoàn hồn, xe khựng lại. Lái xe ló đầu ra thét:– Có ai việc gì không?!– Không! chúng tôi đáp.Xe lại lao vút đi, lập bập chừng 5 phút thì dừng lại.– Xuống xe tản ra mau! Lái xe ra lệnh. Nó quay lại đấy!Chúng tôi nhảy hết xuống. Thì ra lái xe đã lao vào khu vườn cây ven đường để tránh lũ F4. “May đấy! Tản ra, nằm dưới các gốc cây ngay!” – anh nói.Chúng tôi làm theo. Chưa kịp hoàn hồn thì một chùm bom nổ ngay ngoài đường, ngay lối xe vừa rẽ vào. Đất đá bay vèo vèo trùm lên cả xe. Mười phút sau, tất cả mới hoàn hồn.Lái xe nói:– Hôm nay may mắn đấy! Thằng F4 phát hiện, bổ nhào thẳng vào xe. Nó phóng rốc-két, may tôi kịp rú ga chồm lên nên đạn bắn vào sau xe, hất ngược hướng xe. Xe chỉ bị phần đuôi, rốc-két hất ngược, nên các ông sống đấy! Thôi, tản ra quốc bộ. Xe phải dừng, gần tối mới chạy tiếp.Chúng tôi chào lái xe và hai bạn D2, rồi lao theo vườn mít băng về phía Cùa. Cẩn chỉ bị bỏng nhẹ do mảnh văng vào chân máy tôi đang ôm, rồi rơi lên vỏ máy đo Cẩn ôm, đã hết lực. Hú vía! Không ôm chân máy, khéo tôi cũng đi rồi. Gần tối mới về tới Cùa. Anh Cơ cũng đã theo xe của D2 về. Nhóm anh Chiến vẫn ở lại. Tối muộn, anh Cơ thông báo tình hình chiến sự: Thị trấn Cam Lộ hoàn toàn được giải phóng, trở thành thị trấn đầu tiên của tỉnh Quảng Trị được giải phóng. Trung đoàn khen ngợi trung đội hỗ trợ kịp thời D3 để D3 phối hợp tốt, chi viện cho 304. Trung đội yêu cầu nhóm Cẩn, Nhân, Bình, và tôi tiếp tục phối hợp phát triển điểm lưới tại điểm cao phía đông bắc Mai Lộc, mạng lưới cần nhanh chóng hoàn thiện, phục vụ kịp thời cho sự phát triển của chiến dịch. Anh Cơ lưu ý Bình phối hợp Cẩn đo, Liên quan sát các điểm cao có khả năng phát triển các điểm lưới từ trận địa D2 tiến về phía trước để sẵn sàng đáp ứng các yêu cầu xác định tọa độ khi di chuyển trận địa. Chuẩn bị khả năng D2 khai hỏa, chiến sự sẽ diễn ra ác liệt và phức tạp. Chúng tôi đi nghỉ. Một ngày nữa lại qua, tạm bình an

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn