Trịnh Thế Xương – Khẩu đội trưởng pháo binh kiên cường trong khói lửa Tây Bắc
Trịnh Thế Xương – Khẩu đội trưởng pháo binh kiên cường trong khói lửa Tây Bắc
Anh hùng Trịnh Thế Xương sinh năm 1925, dân tộc Kinh, quê ở xã Trạch Mỹ Lộc, huyện Phúc Thọ, tỉnh Hà Tây. Khi hy sinh, đồng chí là khẩu đội trưởng Đại đội 754, Tiểu đoàn 175, Trung đoàn 675, Đại đoàn 351, Bộ Tư lệnh Pháo binh, một cán bộ pháo binh dũng cảm, mưu trí và giàu sáng kiến trong kháng chiến chống thực dân Pháp.
Năm 1946, hưởng ứng lời kêu gọi kháng chiến của Tổ quốc, Trịnh Thế Xương tình nguyện nhập ngũ. Từ một chiến sĩ, anh không ngừng rèn luyện, chiến đấu và trưởng thành qua nhiều chiến dịch lớn như Biên Giới, Hoàng Hoa Thám, Hòa Bình, Tây Bắc…, được giao đảm nhiệm cương vị khẩu đội trưởng pháo binh. Trên mọi chiến trường, đồng chí luôn thể hiện tinh thần trách nhiệm cao, bình tĩnh, gan dạ và sáng tạo trong cách đánh.
Trong trận đánh vào Phố Mới, khi ta đưa pháo vào trận địa chỉ cách đồn địch khoảng 200 mét, việc xác định phần tử bắn trong điều kiện thiếu ánh sáng gặp nhiều khó khăn. Trịnh Thế Xương đã có sáng kiến độc đáo: bắt đom đóm để làm nguồn sáng yếu, đủ soi phần tử pháo mà vẫn giữ được bí mật tuyệt đối. Nhờ đó, pháo binh ta giữ được yếu tố bất ngờ, bắn chính xác, đạt hiệu suất chiến đấu cao. Kinh nghiệm quý này sau đó được phổ biến rộng rãi cho các đơn vị bạn và góp phần giành thắng lợi trong nhiều trận đánh tại Kênh Vàng, Vân Thai, Trạm Trai, Lai Khê…
Trong Chiến dịch Tây Bắc, đêm ngày 1 tháng 12 năm 1952, khẩu đội của Trịnh Thế Xương phối hợp với Trung đoàn 88 (Sư đoàn 308) tiến công căn cứ Nà Si thuộc tập đoàn cứ điểm Nà Sản. Dưới làn hỏa lực ác liệt, khẩu đội do anh chỉ huy đã chi viện hỏa lực chính xác, kịp thời, tạo điều kiện cho bộ binh tiến công. Giữa khói lửa mịt mù, Trịnh Thế Xương vẫn đứng thẳng quan sát, chỉ huy bắn, giữ vững nhịp độ chiến đấu.
Trong quá trình chiến đấu, một quả đạn pháo địch rơi gần trận địa làm một pháo thủ hy sinh, bản thân anh bị thương nặng, gãy chân phải. Nén đau đớn, anh vẫn kiên quyết ở lại trận địa, tiếp tục chỉ huy khẩu đội chiến đấu. Không lâu sau, một quả đạn khác rơi trúng hầm pháo làm gãy nốt chân trái, nhưng Trịnh Thế Xương vẫn bình tĩnh động viên anh em giữ vững trận địa, bám pháo chiến đấu đến cùng. Do vết thương quá nặng, vào lúc 2 giờ sáng ngày 2 tháng 12 năm 1952, anh đã anh dũng hy sinh.
Sự hy sinh của Trịnh Thế Xương là biểu tượng sáng ngời của tinh thần kiên cường, ý chí quyết chiến quyết thắng và phẩm chất cao đẹp của người chiến sĩ pháo binh trong kháng chiến. Tấm gương của anh đã cổ vũ mạnh mẽ tinh thần chiến đấu của đồng đội, góp phần làm nên những chiến công vang dội của pháo binh Việt Nam trên chiến trường Tây Bắc.
Ngày 28 tháng 4 năm 2000, Trịnh Thế Xương được Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận xứng đáng công lao và sự hy sinh oanh liệt của người khẩu đội trưởng pháo binh trung kiên.


