Trịnh Tố Tâm - anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân
Trần Ngọc Diễm
Trong thế giới của những huyền thoại chiến tranh, có những cái tên khi nhắc đến khiến kẻ thù phải khiếp sợ, còn đồng đội thì tự hào gọi bằng những danh xưng đầy trọng thị. Nếu như đại lộ kinh hoàng hay đèo Hải Vân từng là nỗi ám ảnh của quân viễn chinh, thì Trịnh Tố Tâm chính là "linh hồn" của nỗi ám ảnh đó – người được mệnh danh là “Hùm xám đèo Hải Vân”.
Sinh ra tại vùng quê Ứng Hòa, Hà Nội, cậu học sinh Trịnh Tố Tâm đã sớm xếp bút nghiên để tham gia phong trào "Ba sẵn sàng" vào năm 1965. Với vóc dáng nhỏ bé nhưng tinh thần quyết liệt, ông đã tình nguyện dấn thân vào những chiến trường khốc liệt nhất tại Quảng Trị và Thừa Thiên,. Chính tại nơi đây, một huyền thoại đã được viết bằng mìn và lòng dũng cảm vô song.
Từ năm 1967 đến 1970, trên cương vị là người chỉ huy đơn vị công binh, Trịnh Tố Tâm đã biến đèo Hải Vân thành một "túi lửa" đối với quân đội Mỹ,. Với biệt danh “Vua mìn đèo Hải Vân”, ông đã chỉ huy đơn vị đánh 58 trận, tiêu diệt 1.500 tên địch và phá hủy hàng trăm xe quân sự, đánh sập 10 đoàn xe lửa,. Cá nhân ông đã trực tiếp tiêu diệt 272 tên địch, bắn rơi và phá hủy 3 máy bay trực thăng. Sức mạnh của ông không nằm ở số lượng quân đông đảo, mà ở lối đánh xuất quỷ nhập thần, lấy ít địch nhiều.
Câu nói bất hủ: "Tất cả chúng mày đã bị một mình tao bao vây!" không chỉ là một lời tuyên bố đầy ngạo nghễ, mà nó phản ánh đúng khí phách của một người chiến sĩ luôn ở thế chủ động tấn công ngay cả khi chỉ có một mình đối mặt với cả đội quân hùng hậu. Đó là sự tự tin của một "hùm xám" đã làm chủ hoàn toàn trận địa, khiến kẻ địch dù đông đến đâu cũng cảm thấy như đang sa vào thiên la địa võng do một tay ông giăng ra. Kẻ địch sợ ông đến mức đã từng treo giải thưởng lớn cho ai bắt được người chiến sĩ mang mãnh tính ấy.
Với những chiến công vô tiền khoáng hậu, năm 1971, khi mới 26 tuổi, Trịnh Tố Tâm đã được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông cũng được biết đến là người sở hữu nhiều huân, huy chương nhất trong Quân đội nhân dân Việt Nam với 53 lần được tặng danh hiệu dũng sĩ và 5 Huân chương Chiến công giải phóng,. Những tấm huân chương đeo đầy ngực ông trong các sự kiện quốc tế sau này khiến bạn bè thế giới phải ngỡ ngàng như đang nhìn thấy một tấm áo giáp sống của tinh thần thép.
Dù trên chiến trường oanh liệt là thế, nhưng trong cuộc sống đời thường, ông lại là một người cha nghiêm khắc, mẫu mực và vô cùng khiêm nhường. Ngay cả cái tên ông đặt cho con gái đầu lòng – Trịnh Hải Vân – cũng là một cách để ông khắc ghi mảnh đất đã gắn bó gần 10 năm máu lửa.
Người anh hùng ấy đã ra đi vào năm 1997 ở tuổi 51, mang theo những vết thương và cả ảnh hưởng nghiệt ngã của chất độc hóa học từ những năm tháng chiến tranh. Nhưng tinh thần của "Hùm xám đèo Hải Vân" vẫn luôn sống mãi. Hình ảnh ông đứng hiên ngang, bao vây quân thù bằng ý chí sắt đá, vẫn được các thế hệ học trò tại trường THPT Ứng Hòa B và người dân Việt Nam kể lại với niềm tự hào sâu sắc. Ông không chỉ bao vây quân thù bằng những bãi mìn, mà còn "bao vây" trái tim của các thế hệ mai sau bằng sự tận tâm và cống hiến hết mình cho Tổ quốc.



