Trịnh Tùng – Người đặt nền móng cho thời kỳ Lê Trung hưng
Trịnh Tùng là một danh tướng và chúa Trịnh, có vai trò quyết định trong việc đánh bại nhà Mạc và khôi phục quyền lực của nhà Lê ở Đàng Ngoài.
Trịnh Tùng – Bình An Vương
Trịnh Tùng sinh năm 1550, là con của Trịnh Kiểm, người đặt nền móng cho thế lực họ Trịnh.
Sau khi Trịnh Kiểm qua đời năm 1570, Trịnh Tùng từng bước trở thành người có quyền lực lớn trong chính quyền Lê – Trịnh.
Trong thời kỳ này, nhà Mạc vẫn kiểm soát Thăng Long và nhiều vùng ở miền Bắc. Trịnh Tùng tập trung xây dựng lực lượng và tiến hành nhiều chiến dịch nhằm giành lại kinh thành.
Năm 1592, Trịnh Tùng chỉ huy quân đội tiến ra Bắc và đánh chiếm Thăng Long, đánh bại lực lượng chủ yếu của nhà Mạc tại kinh đô. Sự kiện này đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong quá trình Lê Trung hưng.
Sau khi chiếm được Thăng Long, Trịnh Tùng đưa vua Lê Thế Tông trở về kinh đô, khôi phục triều đình nhà Lê tại Thăng Long. Từ đó, quyền lực thực tế ngày càng tập trung vào tay họ Trịnh, trong khi vua Lê vẫn giữ ngôi vị.
Trịnh Tùng được phong tước Bình An Vương và trở thành người đứng đầu chính quyền họ Trịnh.
Ông tiếp tục củng cố bộ máy cai trị, tổ chức quân đội và duy trì quyền lực của nhà Lê ở Đàng Ngoài.
Trịnh Tùng qua đời năm 1623.
Ông được lịch sử ghi nhớ là nhân vật có vai trò quyết định trong việc đánh bại nhà Mạc và đưa triều Lê trở lại Thăng Long, đồng thời là người đặt nền móng vững chắc cho thời kỳ vua Lê – chúa Trịnh.



