TRÒ CHUYỆN CÙNG NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ
ông Trần Văn Khánh, một người từng công tác trong lực lượng vũ trang nhân dân. Ông sinh ngày 15 tháng 8 năm 1951, quê quán tại xã Phú Xuân, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế.

Ông Trần Văn Khánh, một người từng công tác trong lực lượng vũ trang nhân dân. Ông sinh ngày 15 tháng 8 năm 1951, quê quán tại xã Phú Xuân, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế. Ở tuổi ngoài bảy mươi, dáng người ông đã gầy hơn, mái tóc bạc trắng, nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói trầm ấm, rắn rỏi.
Nhấp chén trà nóng, ông Khánh chậm rãi kể về quãng đời quân ngũ của mình. Năm 1969, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện lên đường tham gia lực lượng vũ trang, rời quê hương miền Trung đầy nắng gió để bước vào những năm tháng gian khổ của chiến tranh. Ngày chia tay gia đình, ông chỉ mang theo một ba lô nhỏ và niềm tin mãnh liệt rằng mình đang làm điều đúng đắn cho Tổ quốc.
Ông từng tham gia công tác bảo vệ địa bàn, chiến đấu và giữ gìn an ninh trật tự tại các vùng trọng điểm, hoạt động chủ yếu ở Quảng Trị và Thừa Thiên Huế. Những năm tháng ấy, bom đạn luôn rình rập, cái sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Có những đêm mưa rừng xối xả, ông và đồng đội phải bám trụ trong hầm hào, vừa canh gác vừa bảo vệ nhân dân sơ tán khỏi vùng chiến sự.
Ông kể, điều khiến ông không bao giờ quên chính là tình đồng đội. Đó là những người anh em đến từ nhiều vùng quê khác nhau nhưng cùng chung lý tưởng, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau và bảo vệ Tổ quốc. Có đồng chí đã mãi mãi nằm lại chiến trường, có người mang thương tật suốt đời, nhưng không ai nao núng hay lùi bước.
Sau ngày đất nước thống nhất 30/4/1975, ông Trần Văn Khánh tiếp tục phục vụ trong lực lượng vũ trang thêm nhiều năm, tham gia giữ gìn an ninh trật tự tại địa phương. Đến khi xuất ngũ, ông trở về quê hương, sống giản dị, tích cực tham gia công tác xã hội và luôn là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.
Kết thúc buổi trò chuyện, ông nhìn xa xăm rồi nói chậm rãi:
“Chúng tôi đi qua chiến tranh không phải để kể công, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay là điều vô cùng quý giá.”
Buổi trò chuyện ngắn ngủi ấy để lại trong tôi nhiều suy nghĩ. Giữa đời thường yên bình, những người lính lực lượng vũ trang nhân dân như ông Khánh vẫn lặng lẽ mang trong mình ký ức của một thời hoa lửa – một thời đã góp phần làm nên nền độc lập, tự do cho đất nước hôm nay.


