Bài viết

Tro Tàn Và Sự Sống

Quảng Trị10/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tro Tàn Và Sự Sống

Tháng 6 năm 1952, bầu trời vùng biển Quảng Bình dường như đặc quánh lại bởi khói lửa và mùi tang tóc. Sau những thất bại đau đớn tại các vị trí xung quanh đồn Sen Hạ, thực dân Pháp lồng lộn trút giận lên những ngôi làng ven biển. Chúng điên cuồng thực hiện chính sách “ba sạch”: đốt sạch, phá sạch, giết sạch.

Làng Liêm Luật trong một buổi sáng định mệnh đã trở thành địa ngục trần gian. Tiếng súng nổ chát chúa hòa lẫn tiếng gào khóc của phụ nữ và trẻ em. Quân địch thẳng tay bắn giết, đốt phá và cướp bóc không ghê tay. Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, 45 nóc nhà chỉ còn là đống gạch vụn cháy dở, 6 người dân ngã xuống, và 16 chiếc thuyền – nguồn sống duy nhất của ngư dân – bị đốt cháy, phá hỏng tan tành cùng toàn bộ lưới cụ.

Những ngày sau đó, Liêm Luật chìm trong tĩnh lặng đến đáng sợ. Cả ngôi làng chỉ còn là một đống tro tàn đổ nát. Không còn thuyền, không còn lưới, đồng bào rơi vào cảnh đói khát cùng cực, phải bắt từng con rụm, con bò lui ăn cùng rau dại để cầm cự qua ngày.

Thế nhưng, kẻ thù có thể đốt cháy xóm làng, nhưng không thể thiêu rụi được ý chí của người dân biển. "Không thể ngồi chịu cảnh đói khát, mất bữa!" – lời quyết tâm ấy sục sôi trong huyết quản mỗi người. Trong đống tro tàn của 16 chiếc thuyền bị phá hủy, người dân đã tỉ mẩn nhặt nhạnh từng mảnh ván cháy dở còn sót lại.

Họ mang những mảnh ván ấy tìm đến thợ đóng thuyền ở Cảnh Dương, nhờ đôi bàn tay khéo léo ghép tạm thành 3 đến 4 chiếc thuyền mới. Những chiếc thuyền "vá víu" từ tro tàn ấy lại một lần nữa hiên ngang rẽ sóng ra khơi, mang theo hy vọng và niềm tin sắt đá về ngày thắng lợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn