TRỞ VỀ HAY Ở LẠI BẦU TRỜI
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Anh hùng Nguyễn Văn Bảy đã lập nhiều chiến công trên bầu trời miền Bắc. Tuy nhiên, điều ông luôn nhắc đến không phải là số máy bay bắn rơi, mà là tình đồng đội và trách nhiệm của người phi công đối với Tổ quốc.
"Khi nhiều người hỏi tôi:
'Bác có sợ không mỗi lần cất cánh?'
Tôi thường cười.
Nếu nói không sợ thì không đúng.
Là con người, ai cũng biết sợ.
Nhưng người lính phải biết vượt qua nỗi sợ của mình.
Những năm 1966, bầu trời miền Bắc gần như ngày nào cũng có tiếng máy bay Mỹ.
Mỗi khi còi báo động vang lên, chúng tôi lập tức chạy ra sân bay.
Có hôm vừa ăn cơm được vài miếng.
Có hôm đang ngủ giữa đêm.
Lệnh xuất kích là lên đường ngay.
Máy bay MiG-17 của chúng tôi nhỏ hơn nhiều so với những chiếc F-4 hay F-105 của Mỹ.
Trang bị cũng đơn giản hơn.
Nhưng chúng tôi hiểu rất rõ chiếc máy bay của mình.
Hiểu từng thao tác.
Hiểu từng ưu thế.
Điều quan trọng nhất là phải bình tĩnh.
Có một trận không chiến mà tôi không bao giờ quên.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi quay máy bay trở về.
Đúng lúc ấy, sở chỉ huy báo còn một biên đội địch phía sau.
Tôi nhìn lượng nhiên liệu.
Kim đồng hồ đã xuống rất thấp.
Nếu quay lại chiến đấu, có thể tôi sẽ không đủ xăng để về.
Nếu tiếp tục bay về sân bay, đồng đội phía sau sẽ phải đối mặt với địch.
Trong vài giây ngắn ngủi ấy, tôi quyết định vòng máy bay trở lại.
May mắn là sau ít phút quần nhau, địch rút lui.
Tôi đưa chiếc MiG trở về.
Khi hạ cánh, nhiên liệu gần như cạn sạch.
Thợ máy nhìn đồng hồ rồi nói vui:
'Anh Bảy mà chậm thêm vài phút là phải đáp xuống ruộng rồi.'
Tôi chỉ cười.
Tôi không nghĩ mình vừa làm điều gì đặc biệt.
Bởi lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng:
Nếu mình còn bay được thì phải bảo vệ đồng đội.
Nhiều năm sau hòa bình, người ta thường hỏi tôi:
'Bác bắn rơi bao nhiêu máy bay?'
Tôi ít khi trả lời ngay.
Điều tôi nhớ nhất không phải là những chiếc máy bay bị bắn rơi.
Điều tôi nhớ nhất là những người đồng đội đã không trở về.
Mỗi lần nhìn lên bầu trời trong xanh hôm nay, tôi lại nhớ đến họ.
Họ đã gửi tuổi trẻ của mình ở lại trên bầu trời Tổ quốc.
Để chúng ta có những ngày bình yên."



