TRỞ VỀ VỚI BIỂN QUÊ NGÀY ẤY
Ngày trở về, ông Phúc đứng lặng bên bãi biển quê nhà. Sóng vẫn vỗ, gió vẫn thổi, nhưng trong ông là cả một miền ký ức không thể nào quên.
Ông trở lại cuộc sống bình dị, tiếp tục gắn bó với làng biển. Những buổi chiều, ông thường ngồi nhìn ra khơi xa, nhớ lại những đêm trực pháo, những cơn gió lớn và những đồng đội đã cùng ông giữ vững bầu trời.
Với ông, “thời hoa lửa” là một phần đời thiêng liêng, nơi tuổi trẻ được gửi lại để đổi lấy bình yên hôm nay.



