TRÒN 53 NĂM, 16 TRÁI TIM THÁI BÌNH BẤT TỬ NƠI BẾN PHÀ LỬA
TRÒN 53 NĂM, 16 TRÁI TIM THÁI BÌNH BẤT TỬ NƠI BẾN PHÀ LỬA
TRÒN 53 NĂM, 16 TRÁI TIM THÁI BÌNH BẤT TỬ NƠI BẾN PHÀ LỬA53 năm đã trôi qua, nhưng ký ức về những ngày m-áu lửa ở bến phà Long Đại (Quảng Bình) vẫn in hằn trong tâm khảm dân tộc. Đó không chỉ là câu chuyện chiến tranh, mà là bản anh hùng ca bất tử viết bằng m-áu, nước mắt và tuổi xuân của những người con Kiến Xương, Thái Bình.Trưa ngày 19/9/1972, bầu trời Long Đại chợt nổ tung. Gi&ặc Mỹ trút b-om dữ dội xuống Đại đội 130 khi các chiến sĩ đang vận chuyển hàng. Trong khoảnh khắc, bến phà 2 hóa đ-ịa ng-ục giữa ban ngày. Ba người ngã xuống ngay trên thuyền. Mười hai người khác hy sinh ở bến phà và trong hầm trú ẩn. Đất đá, m-áu xương hòa làm một, để lại khoảng lặng tang thương không thể nào quên.Chỉ bốn ngày sau, một trận b-om tiếp theo đã cướp đi người đồng đội cuối cùng – chiến sĩ Trần Mạnh Hà. Mười sáu chàng trai, cô gái Kiến Xương – bảy nữ, chín nam – tuổi đời vừa mười tám, đôi mươi, đã mãi mãi nằm lại bên dòng Long Đại.Nỗi đau ấy không chỉ của riêng gia đình. Chị Bùi Thị Thảo, chị gái liệt sĩ Bùi Năng Đắc, nghẹn ngào trong nhật ký: “Ngày 17/9/1972, tôi gửi thư cho em trai… hai ngày sau thì em hy sinh. Lòng tôi đau xé.” Đó cũng là nỗi đau xé lòng của hàng triệu bà mẹ, triệu trái tim Việt Nam thời chiến.Hơn nửa thế kỷ sau, ký ức vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí đồng đội. Cựu chiến binh Nguyễn Văn Phúng xúc động: “Đồng đội tôi ngã xuống để giữ cho những chuyến phà không đứt mạch.” Máu xương các anh, các chị đã thấm vào đất mẹ, hóa thành bất tử.Hôm nay, đứng trước bến phà Long Đại – nơi từng được gọi là “bến phà lửa” – thế hệ trẻ Việt Nam không chỉ thấy một chứng tích chiến tranh, mà còn thấy một biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Mười sáu trái tim Thái Bình đã ngừng đập, để dòng chảy Tổ quốc được trường tồn, để đất nước có những mùa bình yên hôm nay.
Xin cúi đầu trước anh linh 16 liệt sĩ bất tử nơi bến phà Long Đại. M-áu và nước mắt của các anh, các chị đã hòa vào hồn thiêng sông núi, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm gìn giữ hòa bình, để thế hệ mai sau không còn phải trả giá bằng tuổi xuân cho hai chữ Độc lập – Tự do.---





