Ngày hôm đó, Trung đội 2 - Trung đội Mai Quốc Ca (tên người Trung đội trưởng hy sinh), thuộc Đại đội 11, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 9, Sư đoàn 304 đã kiên cường bám trụ trên trận địa, đối mặt với lực lượng địch đông gấp nhiều lần. Trước sức tiến công của ba tiểu đoàn ngụy được xe tăng, thiết giáp, pháo binh và không quân yểm trợ, các chiến sĩ vẫn giữ vững vị trí chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Bằng ý chí quyết tử để bảo vệ từng tấc đất quê hương, đơn vị đã đánh hỏng một xe thiết giáp, loại khỏi vòng chiến đấu gần 100 tên địch và đẩy lùi nhiều đợt tiến công liên tiếp.
Đó là cuộc chiến không cân sức về lực lượng, vũ khí và phương tiện chiến tranh. Nhưng những người lính trẻ đã lựa chọn ở lại trên trận địa, chấp nhận hy sinh để hoàn thành nhiệm vụ. Họ hiểu rằng phía sau mình là đồng đội, là nhân dân, là mảnh đất Quảng Trị đang chìm trong khói lửa. Và họ đã giữ trọn lời thề của người chiến sĩ cách mạng bằng chính sinh mệnh của mình.Điều khiến hậu thế càng thêm đau xót là sau khi trận chiến kết thúc, phía ngụy quân đã kéo thi thể của 19 chiến sĩ đưa ra bờ sông, phơi giữa nắng gió trong nhiều ngày liền, đồng thời ngăn cản nhân dân đến nhận và mai táng. Hành động ấy được thực hiện với mục đích thị uy, gieo rắc nỗi sợ hãi và đe dọa những người dân yêu nước.Nhưng họ đã không hiểu được sức mạnh của lòng dân.Trước sự xúc phạm đối với những người đã ngã xuống vì Tổ quốc, đông đảo nhân dân địa phương cùng lực lượng du kích đã bất chấp hiểm nguy, tổ chức đấu tranh và tiến công vào nhóm lính canh giữ, đưa thi hài các liệt sĩ trở về với đất mẹ. Đó không chỉ là hành động nghĩa tình đối với những người đã khuất, mà còn là sự khẳng định rằng máu xương của người cách mạng không bao giờ bị bỏ quên; rằng nhân dân luôn là điểm tựa vững chắc của những người chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc.Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhiều đồng đội của các anh nay đã trở thành những mái đầu bạc, nhiều nhân chứng năm xưa cũng đã đi xa. Nhưng tên tuổi của 19 người lính ấy vẫn còn đó, như những dòng chữ khắc sâu trong ký ức của quê hương Quảng Trị. Mỗi người là một cuộc đời dang dở, một tuổi xuân chưa kịp sống trọn vẹn, một người con chưa kịp báo hiếu mẹ cha, một người chồng, người anh, người em chưa kịp trở về sau ngày chiến thắng.Hôm nay, khi đất nước hòa bình, những con đường rộng mở, những nhịp cầu nối liền đôi bờ và những dòng sông lặng lẽ trôi qua vùng đất Quảng Trị, chúng ta càng thấm thía giá trị của sự hy sinh ấy. Nền hòa bình mà các thế hệ hôm nay đang được hưởng không phải là món quà của lịch sử, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi thanh xuân của biết bao người lính vô danh như 19 chiến sĩ đã ngã xuống tại cầu Quảng Trị ngày 10/4/1972.Cúi đầu trước anh linh các liệt sĩ, chúng ta không chỉ tưởng nhớ một trận đánh anh hùng, mà còn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với một thế hệ đã đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên sự sống của chính mình. Các anh đã nằm lại tuổi đôi mươi giữa khói lửa chiến tranh để đất nước được nở hoa trong hòa bình. Tên tuổi của các anh có thể chỉ là những dòng chữ trên một tấm bia hay một bức ảnh tư liệu, nhưng sự hy sinh của các anh sẽ mãi là một phần bất tử trong lịch sử dân tộc Việt Nam.