Trong chiến thắng Bạch Đằng năm 1288
Trần Hưng Đạo, huý danh Trần Quốc Tuấn, tước hiệu Hưng Đạo đại vương, là một nhà chính trị, nhà quân sự, tôn thất hoàng gia Đại Việt thời kỳ nhà Trần. Sau khi qua đời, dân gian Việt Nam suy tôn ông thành Đức Thánh Trần, hay còn gọi là Cửu Thiên Vũ Đế
Trong chiến thắng Bạch Đằng năm 1288, công lớn thuộc về Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn cùng với toàn thể quân dân Đại Việt, với kế hoạch cắm cọc bịt đầu cọc trên sông Bạch Đằng để phục kích quân Nguyên Mông, một chiến thuật do chính ông chỉ đạo và thực hiện, chứ không có ghi chép lịch sử chính thức nào về nhân vật tên "Phạm Công Chánh" có vai trò quyết định trong trận này.
Tóm tắt vai trò chính trong Trận Bạch Đằng 1288:
Chỉ huy tối cao: Quốc công Tiết chế Trần Hưng Đạo.
Lực lượng: Vua Trần Nhân Tông, Thái Thượng hoàng Trần Thánh Tông, cùng với quân dân Đại Việt.
Kế sách: Dụ địch vào bãi cọc gỗ bịt sắt đã cắm sẵn dưới lòng sông vào lúc nước triều lên, rồi lợi dụng lúc nước rút để vây đánh, tiêu diệt toàn bộ hạm đội quân Nguyên Mông đang rút lui.
Về nhân vật "Phạm Công Chánh":
Các nguồn sử liệu chính thống về cuộc kháng chiến chống quân Nguyên - Mông thế kỷ 13 đều nhấn mạnh vai trò của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và các nhân vật triều đình nhà Trần.
Không có ghi chép đáng tin cậy nào cho thấy một nhân vật tên Phạm Công Chánh đóng vai trò chính hoặc có công lớn trong việc hoạch định chiến lược hoặc thực hiện trận đánh quyết định tại Bạch Đằng năm 1288.
Có thể đây là sự nhầm lẫn với một nhân vật lịch sử khác, hoặc một câu chuyện dân gian không được sử sách ghi lại.



