Bài viết

Trong chiến tranh

Trong chiến tranh, nhiệm vụ của ông Lê Huy Xuân vô cùng nguy hiểm, bởi nếu bị phát hiện thì gần như chắc chắn hy sinh. Dù vậy, ông cùng đồng đội đã lập nên nhiều chiến công vang dội: phá hủy hơn 20 xe bọc thép và tiêu diệt gần 300 lính địch, trong đó

Gia Lai13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa: Kỳ tích của người lính đặc công 41 kg ở Trường Sơn

Giữa vùng quê yên bình thôn Bà Khê (xã Lương Tài, tỉnh Bắc Ninh), ít ai biết rằng người thương binh 81 tuổi với bước chân tập tễnh lại là một pho sử sống về những năm tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

Câu chuyện được chia sẻ từ: vuthothanhnien

Trong chiến tranh, nhiệm vụ của ông Lê Huy Xuân vô cùng nguy hiểm, bởi nếu bị phát hiện thì gần như chắc chắn hy sinh. Dù vậy, ông cùng đồng đội đã lập nên nhiều chiến công vang dội: phá hủy hơn 20 xe bọc thép và tiêu diệt gần 300 lính địch, trong đó có lần phá hơn 10 xe và tiêu diệt 152 lính. Sau mỗi trận đánh, ông đều được ghi nhận thành tích, được trao Huân chương Chiến công hạng Nhì, hai Huân chương Chiến công hạng Ba cùng nhiều bằng khen, giấy khen. Ông còn đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua cấp tỉnh và cấp Quân khu. Tuy nhiên, chiến tranh không chỉ có vinh quang mà còn là những mất mát đau thương. Ông nhớ lại đơn vị năm xưa khi vượt Trường Sơn có hơn 100 người, nhưng khi đất nước im tiếng súng chỉ còn khoảng hơn 20 người trở về. Nhiều đồng đội giàu kinh nghiệm như đại đội trưởng, chính trị viên đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Ngay tại quê hương ông, nhiều người ra đi nhưng rất ít người trở về, trong đó có cả anh em của ông. Trong một trận chiến ác liệt, ông và đồng đội bị thương nặng. Ông bị mất một phần chân trái và nhiều lần phải phẫu thuật do vết thương nặng. Hành trình từ cõi chết trở về của ông đầy gian khổ. Cuối năm 1969, khi được chuyển ra Bắc điều trị, đoàn xe chở thương binh bị máy bay địch phát hiện và ném bom. Chiếc xe chở khoảng 40 thương binh bị trúng bom, gần như toàn bộ hy sinh, chỉ còn vài người sống sót, trong đó có ông. Những ký ức đau thương ấy vẫn ám ảnh ông đến tận sau này.

Năm 1971, sau thời gian điều trị, ông phục viên trở về quê hương. Dù sức khỏe không còn lành lặn, ông vẫn tích cực tham gia công tác địa phương, giữ gìn an ninh trật tự. Suốt hơn 30 năm, ông làm tổ trưởng tổ tự quản, luôn tận tụy với công việc. Dù mang nhiều thương tật, ông vẫn chăm chỉ lao động, làm thuê, làm mướn để nuôi sống gia đình và lo cho con cái. Cuộc sống của ông còn nhiều khó khăn do thất lạc giấy tờ nên chưa được hưởng đầy đủ chế độ chính sách. Ông chỉ được hưởng trợ cấp thương binh hạng 3/4. Ngoài ra, ông còn bị nhiễm chất độc hóa học, sức khỏe ngày càng suy giảm. Dù vậy, ông không than phiền mà luôn lạc quan, coi việc được sống và trở về đã là may mắn hơn nhiều đồng đội đã ngã xuống. Khi nhắc đến thế hệ trẻ hôm nay, ông xúc động chia sẻ rằng: thế hệ cha anh sẵn sàng hy sinh tuổi xuân, xương máu vì đất nước mà không toan tính thiệt hơn. Ông mong lớp trẻ được sống trong hòa bình cần biết trân trọng, cố gắng học tập, lao động để xứng đáng với sự hy sinh ấy, và không bao giờ quên lịch sử, quên đi cái giá của độc lập, tự do hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn