TRONG NHÀ TÙ CÔN ĐẢO – KHÔNG KHUẤT PHỤC
Bị bắt, tra tấn và đày ra Côn Đảo, Lê Hồng Phong vẫn giữ vững khí tiết và niềm tin vào con đường cách mạng.
Năm 1939, Lê Hồng Phong bị thực dân Pháp bắt lần thứ nhất tại Chợ Lớn và bị kết án tù.
Sau khi mãn hạn, ông bị đưa về quản thúc tại quê nhà Nghệ An. Nhưng đến ngày 20 tháng 1 năm 1940, ông tiếp tục bị bắt lần thứ hai và bị giam tại Khám Lớn, Sài Gòn.
Cuối năm 1940, thực dân Pháp đày ông ra Côn Đảo.
Đối với những người cách mạng, nhà tù Côn Đảo là nơi giam giữ khắc nghiệt. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, Lê Hồng Phong vẫn giữ vững khí tiết.
Theo tư liệu của Cổng Thông tin điện tử Hồ Chí Minh, thực dân Pháp biết ông là một nhân vật quan trọng của Đảng nên tìm cách tra tấn, hành hạ. Tuy nhiên, ông không khai báo và còn tích cực vận động anh em tù nhân đấu tranh chống những luật lệ hà khắc của nhà tù.
Sức khỏe của ông ngày càng suy kiệt vì những điều kiện khắc nghiệt và bệnh tật.
Nhưng điều đáng nhớ nhất không phải là sự đau đớn mà là thái độ của người chiến sĩ trước nghịch cảnh.
Lê Hồng Phong không từ bỏ niềm tin.
Ông vẫn nghĩ đến tổ chức, đến đồng chí và đến sự nghiệp cách mạng.
Những ngày cuối đời, sức khỏe đã suy yếu nghiêm trọng nhưng tinh thần của ông vẫn không thay đổi.
Câu chuyện trong nhà tù Côn Đảo cho thấy bản lĩnh của một con người không chỉ được thể hiện trong những thời điểm thuận lợi. Nó được thử thách rõ nhất khi con người đứng trước những hoàn cảnh khắc nghiệt.
Lê Hồng Phong đã lựa chọn giữ vững niềm tin của mình.
Đó là lý do ông trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của tinh thần kiên trung trong lịch sử cách mạng Việt Nam.
Những năm tháng cuối cùng ở Côn Đảo đã khép lại một cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy hoạt động và cống hiến.



