Trong “thời hoa lửa”
Trong “thời hoa lửa”, có những con người không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng vẫn bước vào cuộc chiến bằng tất cả trái tim và lý tưởng của mình. Đặng Thùy Trâm là một trong những con người như thế — một nữ bác sĩ mang trong mình sự dịu dàng của người con gái, nhưng cũng có ý chí mạnh mẽ đến phi thường.
Giữa rừng núi khắc nghiệt, nơi bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào, chị chọn ở lại để cứu chữa thương binh. Công việc của chị không chỉ là băng bó vết thương, mà còn là giữ lại hy vọng sống cho những con người đang đứng bên bờ sinh tử. Những đêm dài thiếu thuốc men, thiếu thốn đủ thứ, chị vẫn kiên trì chăm sóc từng bệnh nhân — như thể mỗi sinh mạng đều là điều quý giá nhất.
Nhưng điều khiến người ta nhớ đến Đặng Thùy Trâm không chỉ là sự hi sinh, mà còn là những trang nhật ký thấm đẫm cảm xúc của chị. Trong đó, ta thấy một con người rất thật — biết đau, biết nhớ, biết cô đơn, nhưng chưa bao giờ thôi yêu cuộc sống và tin vào ngày mai. Giữa khói lửa chiến tranh, chị vẫn giữ cho mình một tâm hồn đẹp, trong trẻo và đầy lý tưởng.


