Trong vòng tay của bà con quê hương
Tôi tên là Nguyễn Văn Minh, sinh năm 1930, quê tại ấp Mỹ Thạnh, xã Lục Sĩ Thành, tỉnh Vĩnh Long. Trong những năm tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp, tôi đã trải qua nhiều trận chiến gian khổ. Nhưng điều khiến tôi nhớ mãi không chỉ là những lần đối mặt với kẻ thù, mà còn là tình cảm và sự giúp đỡ đầy nghĩa tình của bà con nhân dân quê hương.
Đó là vào cuối năm 1952. Khi ấy, tôi là một chiến sĩ du kích hoạt động trong vùng cù lao. Sau một trận tập kích vào đồn địch, đơn vị chúng tôi bị quân Pháp tổ chức truy đuổi gắt gao. Trong lúc rút lui qua những con rạch nhỏ, tôi không may bị trúng mảnh đạn ở chân. Vết thương khiến tôi không thể chạy nhanh như các đồng đội.
Biết nếu tiếp tục di chuyển sẽ rất nguy hiểm cho cả đơn vị, tôi được giao ở lại một khu vườn chôm chôm ven sông để chờ cơ sở cách mạng hỗ trợ. Đêm hôm đó, tôi vừa đau vừa lo lắng vì quân địch vẫn đang lùng sục khắp nơi.
May mắn thay, một gia đình nông dân trong xóm đã phát hiện ra tôi. Đó là gia đình của bác Trần Văn Bảy, một người nông dân hiền lành nhưng rất giàu lòng yêu nước. Thấy tôi bị thương, bác không ngần ngại đưa tôi vào một căn chòi nhỏ phía sau vườn để chăm sóc.
Suốt gần hai tuần lễ, gia đình bác Bảy âm thầm nuôi giấu tôi. Ban ngày, tôi được giấu trong một hầm bí mật dưới sàn nhà. Ban đêm, bác gái mang cơm, cháo và thuốc lá cây đến chữa trị vết thương. Các con của bác còn thay nhau canh chừng mỗi khi có lính địch xuất hiện trong xóm.
Có lần, quân Pháp bất ngờ đến khám xét từng nhà vì nghi ngờ có cán bộ cách mạng đang ẩn náu. Khi nghe tiếng giày đinh và tiếng chó sủa ngoài sân, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng bằng sự bình tĩnh và mưu trí, gia đình bác Bảy đã đánh lạc hướng địch. Cuộc khám xét kết thúc mà tôi vẫn an toàn trong hầm bí mật.
Nhờ sự chăm sóc tận tình của gia đình bác, vết thương của tôi dần hồi phục. Đến khi có thể đi lại được, tôi trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu. Trước lúc chia tay, bác Bảy chỉ nắm chặt tay tôi và nói: "Con ráng giữ gìn sức khỏe, đánh giặc cho đất nước sớm hòa bình. Bà con ở đây luôn ủng hộ các con."
Những lời nói giản dị ấy đã theo tôi suốt những năm tháng còn lại của cuộc kháng chiến. Tôi hiểu rằng sức mạnh của cách mạng không chỉ đến từ những người cầm súng, mà còn đến từ sự hy sinh thầm lặng của biết bao người dân bình thường.
Ngày nay, mỗi khi nhớ lại câu chuyện ấy, tôi vẫn luôn biết ơn gia đình bác Bảy và những người dân quê hương đã hết lòng che chở, đùm bọc bộ đội trong những ngày gian khó. Chính tình quân dân gắn bó như cá với nước đã góp phần làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.



