Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Trụ ở đồi “hai triệu đô” (phần 2)

Ăn củ rừng, uống nước vũng chân trâu, dùng tro cây thay muối để kiên cường trụ vững suốt 128 ngày đêm trên đồi Tức Dụp (An Giang), đó là ký ức không thể nào quên của Anh hùng LLVT nhân dân Lê Thành Cư (Hai Cư). Ở tuổi 92, ông kể cho chúng tôi nghe về những trang sử oanh liệt giữa vùng nắng cháy Bảy Núi, An Giang.

Thái Nguyên17/07/2026Lê Quý Biên (Đoàn xã Võ Nhai)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vạch những vết sẹo dài trên bắp tay, bắp chân, ông Hai Cư bảo đó là dấu tích của những mảnh pháo đã găm vào người hàng chục năm trước. Khi đó không có thuốc tê, không kháng sinh, quân y phải dùng những phương pháp dân gian để bó vào vết thương. Trong điều kiện bị bao vây nghiêm ngặt, khi có người hy sinh mà không thể mang thi hài xuống núi, hang đá trở thành nơi yên nghỉ cuối cùng của người lính. Do không có đất để đào huyệt, các ông phải tìm những kẽ đá sâu nhất, đặt thi hài đồng đội vào đó rồi lấy đá lấp lại. Những mùa mưa lớn, nước rừng chảy xiết, hay khi thú rừng đánh hơi được sẽ có những nấm mồ bị bới lên, anh em nhìn thấy mà nước mắt chảy ngược vào trong, uất hận không nói nên lời.

Hồi đó quân địch đóng bốt dày đặc dưới chân núi, canh gác ngày đêm. Để tiếp tế cho quân mình, bà con giấu kỹ gạo và thực phẩm trong các bụi lùm, gốc cây quanh chùa Bảy Núi, chùa Sôm Sây hoặc chùa B-52. “Bà con mình hay lắm, giấu gạo khéo tới mức giặc đi qua cũng chẳng thấy. Anh em mình lẻn xuống, cứ theo ký hiệu mà lấy rồi vác ngược lên đồi. Những hạt gạo “cửa chùa” ấy thấm đẫm mồ hôi và cả máu của những người mẹ, người chị băng rừng trong đêm tối để tiếp tế cho chúng tôi”, ông Hai Cư kể.

Đồi Tức Dụp hôm nay đã xanh mướt bóng cây, trở thành điểm đến du lịch nổi tiếng, nhưng dưới những kẽ đá sâu thẳm kia, âm hưởng của 128 ngày đêm năm ấy vẫn còn đó. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả sự sáng tạo phi thường của những người như ông Hai Cư.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn