Trung đoàn đánh phản kích (tkh3_8)
TRUNG ĐOÀN DUY NHẤT ĐÁNH PHẢN KÍCH SÂU 20 KM TRÊN ĐẤT TRUNG QUỐC
***
Sau những ngày đầu chiến tranh biên giới 1979, mặt trận Đình Lập - Lạng Sơn trở nên đặc biệt căng thẳng. Quân Trung Quốc vừa tăng sức ép trên chính diện, vừa liên tục pháo kích và lấn chiếm các điểm cao, tạo thế uy hiếp sâu vào khu vực phòng ngự của ta. Trong bối cảnh đó, để chia lửa cho các đơn vị bạn trên hướng trọng điểm, đồng thời phá rối thế tiến công và hệ thống hậu cần của đối phương, Sư đoàn 338 quyết định thực hiện một đòn phản kích táo bạo đưa Trung đoàn 460 đánh thẳng sang phía sau đội hình địch.
Chiều 22-2-1979, trận đánh bắt đầu. 16 giờ 30, pháo binh sư đoàn nổ súng chế áp, bắn dồn dập vào các mục tiêu phía bắc sông, mở cửa cho bộ binh xung phong. 17 giờ, Trung đoàn 460 để lại Tiểu đoàn 3 giữ trận địa chốt, sử dụng lực lượng còn lại hình thành ba mũi tiến công đồng loạt xuất kích. Mục tiêu của trận đánh không chỉ là tiêu diệt sinh lực địch mà còn đánh vào khu vực sau lưng chúng, phá hủy các vị trí phòng thủ, giao thông và cơ sở hậu cần, buộc đối phương phải phân tán lực lượng đối phó.
Trong khi bộ binh đánh thốc vào các mục tiêu phía trước, một mũi công binh và lực lượng bảo đảm luồn sâu vào nội địa địch. Lực lượng công binh đã thọc sâu khoảng 20 km, đánh sập hai cây cầu, mỗi cầu dài khoảng 24 m, cắt đứt một phần tuyến cơ động và tiếp tế của đối phương. Đây là một đòn đánh có ý nghĩa rất lớn, bởi nó không chỉ gây thiệt hại vật chất mà còn làm rối loạn hệ thống chỉ huy, vận chuyển và tăng viện của quân Trung Quốc trên hướng Đình Lập.
Ở mũi chủ công, trận chiến diễn ra rất quyết liệt. Quân Trung Quốc dựa vào các điểm cao, công sự kiên cố, hầm ngầm và địa đạo để chống trả. Có vị trí chúng cố thủ trong nhà kiên cố, buộc bộ đội ta phải dùng bộc phá đánh sập mới dứt điểm được ổ đề kháng. Tiểu đoàn 2 của Trung đoàn 460 tiến hành bao vây một cụm địch trên điểm cao, vừa tổ chức tiến công vừa chốt giữ tại chỗ trong nhiều ngày sau đó. Trong khi ấy, Tiểu đoàn 1 tiếp tục đánh phát triển, vượt qua sông và tiến sâu thêm vào khu vực phía sau đội hình địch, mở rộng phạm vi đột kích. Theo một số nguồn, các mũi tiến công của Trung đoàn 460 đã luồn 10 km vào hậu phương quân Trung Quốc, gây cho đối phương một cú sốc lớn vì họ không ngờ phía Việt Nam lại chủ động phản kích sang bên kia biên giới trong lúc toàn tuyến đang bị tấn công dữ dội.
Đòn đánh của Trung đoàn 460 khiến quân Trung Quốc buộc phải dồn lực đối phó. Trên thực địa, các mũi tiến công của ta vừa đánh vừa phá, triệt hạ nhiều ổ đề kháng, đánh sập một khu doanh trại, san bằng một số vị trí phòng thủ và làm rối loạn hệ thống hậu cần phía sau của địch. Theo tổng kết chiến đấu của Sư đoàn 338 được chép, riêng trận đánh này Trung đoàn 460 diệt gọn một đại đội địch, diệt khoảng 80 tên, đánh thiệt hại nặng một tiểu đoàn khác, diệt khoảng 320 tên, đồng thời phá hủy hai cây cầu, đánh sập một khu doanh trại và phá hủy đồn bốt của đối phương.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tập kích, phá hoại và tiêu hao sinh lực địch, Trung đoàn 460 chủ động thu dọn chiến trường, tổ chức rút quân. Đây không phải là một cuộc “đánh chiếm giữ đất” theo nghĩa thông thường, mà là một đòn phản kích cấp trung đoàn có chiều sâu, đánh vào sau lưng địch để phá hậu cần, cắt giao thông, kéo giãn đội hình đối phương và giảm áp lực cho các hướng chiến đấu chủ yếu của ta ở Lạng Sơn.
Nhìn trong toàn cục chiến dịch, trận đánh ngày 22-2-1979 của Trung đoàn 460, Sư đoàn 338 là một trong những trận phản kích đáng chú ý nhất của quân đội ta trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Nó buộc đối phương phải quay lại bảo vệ hậu phương, làm chậm nhịp tiến công và chứng minh rằng trên mặt trận Đình Lập, Sư đoàn 338 không chỉ phòng ngự mà còn đủ sức tung ra những đòn đánh ngược đầy nguy hiểm vào chính lãnh thổ đối phương


