Trung đội Thái Bình trong trận đánh cầu Nghìn
Cầu Nghìn nằm trên trục giao thông quan trọng nối Thái Bình – Hải Phòng, bị quân Pháp chiếm giữ và dùng làm bàn đạp càn quét vùng phụ cận. Để phá vỡ tuyến phòng thủ này, trung đội du kích Thái Bình được giao nhiệm vụ tập kích cầu.
Đêm 10/12/1952, trời tối đen như mực. Mưa phùn nặng hạt khiến những tấm áo tơi của du kích dính bết vào người. Dưới ánh đèn từ boong-ke địch, trung đội phải men theo bãi lau sậy, lội qua vùng nước ngập lạnh buốt để áp sát. Lại Văn Cường – người Quỳnh Phụ – chỉ huy tổ đánh chính, lặng lẽ bò từng mét một.
Khi đến gần chân cầu, Cường ra hiệu gài mìn. Đúng 2 giờ sáng, các quả mìn nổ tung, phá hủy phần lớn công sự và diệt nhiều tên lính. Toàn trung đội lập tức xông lên. Tiếng súng, tiếng lựu đạn hòa lẫn tiếng hô “Xung phong!”. Địch hoàn toàn bị bất ngờ, không kịp phản ứng.
Sau 20 phút giao tranh, ta làm chủ toàn bộ trận địa, thu được nhiều súng ống. Địch hoảng loạn rút về thị xã. Chiến thắng cầu Nghìn đã mở đường cho lực lượng ta hoạt động rộng hơn ở khu vực ven biển.
Lại Văn Cường trong trận ấy bị thương nặng ở vai nhưng vẫn kiên quyết ở lại chiến trường đến khi chiến dịch kết thúc. Anh được nhân dân gọi là “ngọn đuốc cầu Nghìn”.



