Trung Sỹ - Nguyễn Trọng Lợị
Nguyễn Trọng Lợi, người lính năm xưa từng đi qua những tháng ngày rực lửa tại chiến trường Campuchia, vẫn không thể nào quên những ký ức khắc sâu vào tận đáy lòng. Mỗi khi nhắc lại, ông như sống lại quãng thời gian mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Đó là vào những năm tháng quân tình nguyện Việt Nam sang giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng, khi tàn quân Pôn Pôt vẫn còn manh động và hung hãn, ẩn mình trong rừng sâu, biên giới. Lợi khi ấy thuộc đơn vị chủ lực, liên tục cơ động qua những vùng rừng rậm, nơi từng dấu chân đều có thể là bãi mìn hoặc ổ phục kích.
Ông nhớ như in trận đánh ác liệt nhất diễn ra bên bìa rừng gần tỉnh Kampong Thom. Trời vừa sẩm tối, cả đơn vị đang hành quân thì bất ngờ bị địch nã súng từ nhiều phía. Đạn xé gió, pháo sáng chói lòa cả vùng rừng. Lợi cùng đồng đội lập tức tản ra, bám gốc cây, bám mô đất phản kích. Tiếng hô “xung phong” của chỉ huy vang lên giữa tiếng súng đinh tai như tiếp thêm sức mạnh để những người lính trẻ lao lên, quyết đánh bật kẻ thù đang cố thủ. Trận chiến kéo dài suốt gần một giờ, đầy căng thẳng và hiểm nguy. Lợi nhớ rõ khoảnh khắc anh kéo người đồng đội bị thương nằm gục bên lùm cây, máu thấm ướt cả tay áo, nhưng anh vẫn cố cõng bạn ra phía sau đội hình trong lúc đạn bắn rát hai bên. Đó là lần đầu tiên anh cảm nhận sâu sắc tình đồng đội lớn lao đến nhường nào.
Sau trận đánh, khói súng chưa tan hết, cả đơn vị chỉ kịp uống vài ngụm nước rồi lại tiếp tục tiến công truy quét. Những ngày tháng ấy gian khổ, thiếu thốn nhưng chan chứa tình người. Nguyễn Trọng Lợi không bao giờ quên hình ảnh người dân Campuchia nắm lấy tay các anh, gửi lời cảm ơn bằng ánh mắt và nụ cười chân thành.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc và chiến trường chỉ còn là ký ức, mỗi lần nhớ lại, ông Lợi luôn trân trọng những tháng ngày chiến đấu kiên cường, bởi đó là minh chứng cho lòng quả cảm, ý chí và tình nghĩa mà thế hệ ông đã gửi lại cho lịch sử. ông tin rằng những ký ức ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở thế hệ sau biết giá trị của hòa bình



