Trung Tá Huỳnh Duy Khánh

Huỳnh Duy Khánh, chàng trai quê Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, vẫn nhớ như in phút giây sinh tử trên chiến trường Campuchia – khoảnh khắc mà đến bây giờ, mỗi khi nhắm mắt lại, tiếng súng đạn, mùi khói thuốc và tiếng gọi nhau trong tuyệt vọng vẫn như quanh quẩn bên tai. Ngày ấy, đơn vị của Khánh nhận nhiệm vụ chốt giữ một khu vực giáp ranh, nơi tàn quân Pôn Pôt thường xuyên quấy nhiễu. Trời gần tối thì bất ngờ địch tổ chức tập kích. Pháo và súng máy nã tới tấp, đất đá tung lên từng mảng, cả đơn vị chìm trong mưa đạn. Khánh cùng đồng đội vừa phản kích, vừa tìm cách bảo vệ thương binh. Trong ánh chớp lửa đạn, Khánh nhìn thấy người bạn thân – Toàn – bị trúng mảnh pháo nằm bất động. Không kịp suy nghĩ, anh lao lên kéo bạn vào hầm trú, dù phía sau tiếng đạn găm xuống đất nghe rợn người. Chính lúc ấy, một quả pháo nổ ngay mép hầm, sức ép hất Khánh xuống, tai ù đi, ngực thắt lại, tưởng chừng như mình đã không còn cơ hội trở về. Khi tỉnh dậy, điều đầu tiên anh nghe là tiếng đồng đội gọi nhau, hỏi xem ai còn sống, ai cần băng bó, ai mất. Khánh cảm nhận giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống má mình khi biết Toàn đã qua khỏi cơn nguy kịch. Có lẽ đó là giây phút anh hiểu rõ nhất sự mong manh giữa cái sống và cái chết. Hôm sau, nhìn những nấm đất mới đắp cho những người lính nằm lại vĩnh viễn, Khánh nghẹn ngào. Chiến tranh không chỉ là đạn bom, mà còn là mất mát, là nỗi đau của người ở lại. Đến bây giờ, khi hòa bình đã lâu, mỗi lần nhìn lá cờ tung bay trước gió, Khánh lại nhớ đến những đồng đội đã hy sinh, nhớ khoảnh khắc mình may mắn được sống để trở về. Với anh, phút giây sinh tử ấy trở thành dấu mốc không bao giờ phai trong cuộc đời – để trân trọng hoà bình, trân trọng sự bình yên hôm nay



