Trung Tá - Nguyễn Chí Hòa
Nguyễn Chí Hòa nhớ lại những ngày đầu khi được phân công làm dự bị chuẩn bị ra chiến trường Campuchia, lòng vừa háo hức vừa bồi hồi. Hòa kể lại, lúc đó anh còn trẻ, chưa từng chứng kiến trực tiếp những trận đánh khốc liệt, nhưng trong lòng đã sẵn sàng cống hiến. Những buổi huấn luyện dài ngày, từ rèn luyện thể lực đến học cách sử dụng vũ khí, đều khiến Hòa cảm nhận rõ trách nhiệm nặng nề của người lính. Anh nhớ nhất những buổi tối ngồi quanh lửa trại với đồng đội, cùng chia sẻ nỗi lo lắng và hy vọng, cùng nhau vẽ ra những kế hoạch để vượt qua khó khăn phía trước. Mỗi lần nghe thông tin về tình hình chiến trường, Hòa vừa căng thẳng vừa tự nhủ phải chuẩn bị tinh thần thật tốt, để khi được gọi ra mặt trận, có thể hoàn thành nhiệm vụ. Những hình ảnh về gia đình, bạn bè, và những giây phút thanh bình trước khi lên đường vẫn in sâu trong tâm trí Hòa, trở thành động lực để anh vững bước. Khi nghĩ về khoảng thời gian dự bị ấy, Hòa thấy vừa hồi hộp, vừa tự hào vì mình đã được góp phần vào công cuộc đấu tranh, dù chưa trực tiếp cầm súng chiến đấu. Những kỷ niệm đó, đối với anh, là những trải nghiệm quý giá, giúp Hòa trưởng thành hơn về tinh thần và trách nhiệm của một người lính trẻ trước Tổ quốc



