Trung tá Nguyễn Đức Thọ - Trận đấu cầu Rạch Chiếc
Cuối năm 1972, khi không quân Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, ông Nguyễn Đức Thọ nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Đại đội 32, Lữ đoàn 126 Hải quân, rồi vào chiến trường miền Nam, thuộc Lữ đoàn 316 với phiên hiệu Z23, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Nhiệm vụ của đơn vị là tấn công, chiếm lĩnh Bộ Tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa. Sau khi trinh sát mở đường, các chiến sĩ đã lội sình, bơi sông, vượt qua nhiều đồn bốt của địch để tiến về khu vực Bình Trưng. Tại đây, anh em lập chốt trong rừng dừa nước, cách cầu Rạch Chiếc gần 1km về phía Đông, để theo dõi các hoạt động của địch và tiếp cận khu vực bến phà Thủ Thiêm nhằm nắm bắt tình hình. Suốt 2 tháng bám trụ, đơn vị đã hoàn thành nhiệm vụ mở tuyến, tạo hành lang thuận lợi cho các mũi tiến công sau này.
Sống và chiến đấu trong môi trường hoàn toàn xa lạ, những người lính miền Bắc đối mặt với vô vàn thử thách: sống trong các chốt dã chiến dựng bằng lá dừa nước, sinh hoạt kham khổ, thực phẩm chủ yếu tự đánh bắt. Nhưng khó khăn lớn nhất là thiếu nước ngọt và rau xanh. Do ảnh hưởng của chất độc hóa học, nhiều khu rừng đước chỉ còn trơ những thân cây, bộ đội phải đi sâu vào rừng tìm lá giang, lá bứa làm rau và uống nước hố bom.
Tất cả hoạt động đều diễn ra trong đêm, tuân thủ nghiêm nguyên tắc “đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng”. Có những ngày dài phải ém mình dưới gốc dừa nước, chờ đến tối làm nhiệm vụ, ông cùng đồng đội lần mở xem lại những kỷ vật quê nhà và ước mong đến ngày quân ta tiến vào giải phóng Sài Gòn trên con đường thênh thang, để đồng đội không còn phải ngâm mình dưới nước. Ngoài nhiệm vụ trinh sát, đơn vị của ông còn thường xuyên tổ chức thực hiện các hoạt động quấy phá bằng cách linh hoạt tiếp cận đồn bốt địch để nổ súng vào những thời điểm bất ngờ rồi nhanh chóng rút lui an toàn. Mục đích của hoạt động này là làm cho địch rối loạn.



