TRUNG TÁ NGUYỄN DUY NHỨT – BẢN LĨNH THÉP NƠI CỬA NGÕ THÀNH PHỐ
Trong những trang sử vàng của xã Trung An, có những cái tên đã trở thành điểm tựa tinh thần cho cả một vùng quê. Trung tá Nguyễn Duy Nhứt (sinh năm 1963) là một người như thế. Nếu cuộc đời binh nghiệp là một cuộc thử lửa dài vô tận, thì chú Nhứt chính là thanh thép đã qua tôi luyện trong những lò lửa nóng bỏng nhất của chiến trường Mỹ Tho. Với chú, hai chữ “Trung An” không chỉ là quê hương, mà là máu thịt, là lời thề sắt son của người lính quân đội nhân dân Việt Nam.
1. Người con của đất mẹ anh hùng
Sinh ra vào năm 1963, chú Nguyễn Duy Nhứt lớn lên khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Trung An khi ấy là một “tọa độ chết”, nằm kẹp giữa sự kiểm soát gắt gao của địch tại nội ô thành phố và sức ép hỏa lực từ căn cứ Đồng Tâm dội xuống. Tuổi thơ của chú không có những tiếng sáo diều, mà chỉ có tiếng rít của đạn pháo và mùi thuốc súng nồng nặc trên những vườn dừa.
Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc nên một ý chí tự lập và tinh thần quật cường trong lòng cậu thiếu niên Duy Nhứt. Chứng kiến sự hy sinh của bao người con quê hương, chú hiểu rằng hòa bình không bao giờ có được từ sự ban phát, mà phải giành lấy bằng ý chí và lòng dũng cảm. Khi vừa đủ tuổi, chú đã hăng hái lên đường nhập ngũ, mang theo hành trang là tình yêu quê hương và bản lĩnh của người con đất Tiền Giang.
2. Thời hoa lửa và những trận đánh vây ép căn cứ
Bước vào quân ngũ, chú Nguyễn Duy Nhứt sớm bộc lộ năng lực chỉ huy và sự nhạy bén trong tác chiến. Trung An với đặc thù là vùng ven, địa hình sông rạch chằng chịt, đòi hỏi người lính phải có sự thông thạo địa bàn và lối đánh du kích linh hoạt. Với chú Nhứt, mỗi con rạch, gốc cây ở Trung An đều có thể trở thành một trận địa phục kích.
Trong giai đoạn chiến tranh ác liệt nhất, chú cùng đơn vị đã thực hiện chiến thuật “bám thắt lưng địch mà đánh”. "Hoa lửa" trong đời chú là những đêm hành quân bí mật sát tận hàng rào căn cứ Đồng Tâm, là những lần đấu trí nghẹt thở với các đơn vị sừng sỏ của đối phương để bảo vệ hành lang an toàn cho lực lượng cách mạng. Cấp bậc Trung tá sau này là sự ghi nhận xứng đáng cho một quá trình cống hiến đầy gian khổ, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ được phân định bởi sự quyết đoán trong tích tắc của người chỉ huy.
Chú thường kể về những ngày bám dân, bám đất, ăn cơm vắt, uống nước ruộng để giữ vững niềm tin cho bà con Trung An. Với chú, chiến thắng lớn nhất không phải là tiêu diệt bao nhiêu quân địch, mà là giữ được lòng tin của nhân dân, giữ được mảnh đất cửa ngõ Mỹ Tho không bị kẻ thù khuất phục.
3. Giữ vững phẩm chất người lính giữa đời thường
Sau khi đất nước thống nhất, chú Nguyễn Duy Nhứt tiếp tục cống hiến sức mình trong quân ngũ trước khi trở về với đời thường tại xã Trung An thân yêu. Thế nhưng, người Trung tá ấy chưa bao giờ cho phép mình nghỉ ngơi. Chú hiểu rằng, trận chiến chống lại đói nghèo và lạc hậu cũng cam go không kém gì trận chiến chống ngoại xâm năm xưa.
Chú tích cực tham gia vào Hội Cựu chiến binh xã, đóng góp những ý kiến sắc bén để xây dựng phong trào địa phương. Chú là người đi đầu trong các hoạt động tuyên truyền, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Hình ảnh chú Nhứt với tác phong quân đội chỉn chu, giọng nói dõng dạc và ánh mắt cương trực đã trở thành hình mẫu để các bạn đoàn viên thanh niên soi rọi. Chú không chỉ nói bằng lời mà làm bằng hành động: từ việc gương mẫu trong lao động sản xuất đến việc tích cực hỗ trợ các hội viên cựu chiến binh gặp khó khăn.
4. Ngọn lửa truyền cảm hứng cho phong trào "Câu chuyện thời Hoa lửa"
Trong những buổi sinh hoạt chính trị hay các cuộc thi kể chuyện về lịch sử quê hương, chú Nhứt luôn dành tâm huyết để truyền đạt cho thế hệ sau về giá trị của lòng trung thành. Chú dạy chúng tôi rằng: "Người lính không chỉ cần lòng dũng cảm để cầm súng, mà còn cần bản lĩnh để giữ mình trước những cám dỗ của cuộc sống hiện đại".
Bản lĩnh thép của chú Nguyễn Duy Nhứt chính là ngọn lửa mồi thắp sáng tinh thần trách nhiệm trong lòng tuổi trẻ Trung An. Qua những câu chuyện của chú, chúng tôi hiểu rằng mỗi tấc đất mình đang đứng hôm nay đã thấm đẫm mồ hôi và máu của cha anh. Điều đó nhắc nhở chúng tôi phải sống có lý tưởng, có khát vọng để xây dựng Trung An không chỉ anh hùng trong chiến đấu mà còn giàu mạnh trong hòa bình.
5. Lời kết
Trung tá Nguyễn Duy Nhứt – người chỉ huy của những mùa hoa rực lửa – đã và đang viết tiếp bản anh hùng ca của đời mình bằng sự chính trực và tận hiến. Chú chính là gạch nối vững chắc giữa truyền thống vẻ vang của cha ông và tương lai tươi sáng của thế hệ trẻ. Xin được gửi lời tri ân sâu sắc đến chú, người đã giữ vững bản lĩnh thép để bảo vệ bình yên cho mảnh đất cửa ngõ Mỹ Tho thân yêu.


