Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRUNG TƯỚNG LÊ NAM PHONG

Người tư lệnh mang trái tim người lính Có những người lính đi qua chiến tranh bằng những bước chân rất lặng. Họ không kể nhiều về những chiến công của mình. Họ để lịch sử lên tiếng. Trung tướng Lê Nam Phong là một người như thế.

TP. Hồ Chí Minh04/07/2026ĐINH THANH HUYỀN (ĐOÀN PHƯỜNG BÌNH THẠNH - CHI ĐOÀN KHU PHỐ 28)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Ba năm 2022.

Trong lễ viếng vị tướng già tại Trường Sĩ quan Lục quân 2, rất nhiều thế hệ cán bộ, học viên lặng lẽ đứng nghiêm trước linh cữu.

Có người từng là cấp dưới.

Có người là học trò.

Có người chỉ mới biết ông qua những trang sách.

Nhưng tất cả đều gọi ông bằng hai tiếng đầy kính trọng:

"Thủ trưởng."

Một học viên trẻ nhìn tấm di ảnh rồi hỏi người thầy đi bên cạnh:

– Thưa thầy, điều gì khiến mọi người kính trọng Trung tướng Lê Nam Phong đến vậy?

Người thầy đáp chậm rãi:

– Vì ông là người chỉ huy luôn đi cùng bộ đội trong những năm tháng gian khổ nhất và suốt đời sống đúng với phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ.

---

Tên thật của ông là Lê Hoàng Thống, sinh năm 1928 tại Quỳnh Hoa, Nghệ An.

Mới mười sáu tuổi, ông đã tham gia hoạt động cách mạng bí mật.

Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông chính thức trở thành người chiến sĩ của Quân đội cách mạng.

Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với những chặng đường lớn của dân tộc.

---

Những người cùng chiến đấu kể rằng, ông luôn chuẩn bị rất kỹ trước mỗi trận đánh.

Ông thường căn dặn cán bộ:

"Không được phép chủ quan."

Sau này, câu nói của ông trở thành điều nhiều học trò luôn ghi nhớ:

"Đánh giá thấp kẻ thù là tự hạ thấp mình."

Đó không chỉ là một kinh nghiệm quân sự.

Đó còn là bài học về sự tỉnh táo, khiêm tốn và trách nhiệm của người chỉ huy.

---

Năm 1954.

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Lê Nam Phong là Đại đội trưởng thuộc Đại đoàn 308.

Ông cùng đồng đội chiến đấu suốt những ngày đêm ác liệt để góp phần làm nên chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".

Đối với ông, chiến thắng ấy không chỉ là niềm tự hào.

Đó còn là ký ức về những đồng đội đã nằm lại trên mảnh đất Điện Biên.

Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc về chiến dịch, ông luôn dành những lời đầu tiên để nói về sự hy sinh của đồng đội chứ không phải thành tích của bản thân.

---

Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tiếp tục đặt lên vai người sĩ quan ấy những trọng trách mới.

Ông lần lượt đảm nhiệm nhiều cương vị chỉ huy.

Từ người chỉ huy đơn vị cơ sở, rồi Sư đoàn trưởng Sư đoàn 7, sau đó là Tư lệnh Quân đoàn 1.

Ông trực tiếp tham gia nhiều chiến dịch lớn, trong đó có Tổng tiến công và nổi dậy Xuân 1975, góp phần vào thắng lợi lịch sử của dân tộc.

Một cựu chiến binh từng kể:

"Điều khiến chúng tôi yên tâm nhất là khi biết anh Phong đang có mặt ở sở chỉ huy."

Không phải vì ông hứa chắc thắng.

Mà vì ông luôn tính toán rất kỹ.

Ông không bao giờ đánh đổi sinh mạng chiến sĩ bằng sự nóng vội.

Trong mắt đồng đội, đó là phẩm chất đáng quý nhất của người cầm quân.

---

Sau ngày đất nước thống nhất, chiến tranh kết thúc nhưng nhiệm vụ của người lính chưa bao giờ kết thúc.

Ông tiếp tục đảm nhiệm cương vị Tư lệnh Quân đoàn 1 rồi Hiệu trưởng Trường Sĩ quan Lục quân 2.

Từ người chỉ huy ngoài chiến trường, ông trở thành người thầy của nhiều thế hệ sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam.

Những học viên từng được ông giảng dạy vẫn nhớ hình ảnh vị Trung tướng giản dị.

Ông ít khi nói về quân hàm.

Ông nói nhiều về trách nhiệm.

Ông thường nhắc:

"Người sĩ quan giỏi trước hết phải là người có đạo đức.

Có tài mà thiếu trách nhiệm thì không thể dẫn dắt bộ đội."

Những lời dạy ấy theo nhiều học viên suốt cả cuộc đời quân ngũ.

---

Khi nghỉ hưu, ông vẫn dành thời gian gặp gỡ cựu chiến binh, nói chuyện truyền thống và động viên lớp trẻ tiếp nối lý tưởng của thế hệ cha anh.

Đối với ông, hòa bình không phải là điều hiển nhiên.

Hòa bình là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của hàng triệu người Việt Nam.

Năm 2026, Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dânđối với cố Trung tướng Lê Nam Phong.

Đó là sự ghi nhận xứng đáng cho những cống hiến to lớn của ông trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, bảo vệ và xây dựng Tổ quốc.

---

Chiều xuống.

Tiếng kèn báo thức vang lên trong sân trường quân sự.

Những học viên trẻ bước đều qua tượng đài truyền thống.

Có thể các em chưa từng gặp Trung tướng Lê Nam Phong.

Nhưng tinh thần của ông vẫn hiện diện trong từng bài học, từng bước chân hành quân và từng lời thề của người sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam.

Có những người lính khi nằm xuống vẫn tiếp tục dẫn đường cho thế hệ sau.

Bằng nhân cách.

Bằng trí tuệ.

Bằng một cuộc đời trọn vẹn vì Tổ quốc.

Và đó cũng là ý nghĩa đẹp nhất của một "thời hoa lửa" – nơi những con người bình dị đã viết nên những trang sử hào hùng để hôm nay đất nước được nở hoa trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn