TRUNG TƯỚNG LÊ THÀNH TÂM
Người chỉ huy giữ trọn lời thề Có những con người mà cuộc đời họ được viết nên không chỉ bằng những chiến công, mà còn bằng lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc và tình yêu thương dành cho đồng đội. Đối với nhiều cán bộ, chiến sĩ từng công tác cùng Trung tướng Lê Thành Tâm, điều còn đọng lại sâu sắc nhất không phải là quân hàm trên vai, mà là hình ảnh một người chỉ huy luôn đặt tính mạng của chiến sĩ lên trước bản thân mình.
Có những con người mà cuộc đời họ được viết nên không chỉ bằng những chiến công, mà còn bằng lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc và tình yêu thương dành cho đồng đội. Đối với nhiều cán bộ, chiến sĩ từng công tác cùng Trung tướng Lê Thành Tâm, điều còn đọng lại sâu sắc nhất không phải là quân hàm trên vai, mà là hình ảnh một người chỉ huy luôn đặt tính mạng của chiến sĩ lên trước bản thân mình.
Một buổi chiều sau ngày đất nước thống nhất, trong lần trở lại chiến trường xưa, ông đứng rất lâu trước khoảng rừng đã phủ đầy cây non. Nơi ấy, năm xưa từng là trận địa khốc liệt. Tiếng bom đã lùi xa, chỉ còn tiếng gió lao xao qua những tán lá.
Ông cúi xuống nhặt một mảnh kim loại đã hoen gỉ.
"Chiến tranh qua rồi, nhưng ký ức thì còn mãi..." – ông khẽ nói.
Lời nói ấy khiến những người đi cùng lặng đi.
---
Thuở còn là chàng thanh niên mới bước vào quân ngũ, Lê Thành Tâm mang theo hành trang giản dị: một ba lô, chiếc võng dù và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.
Những năm tháng ấy, chiến trường vô cùng gian khổ. Có khi nhiều ngày liền đơn vị phải hành quân trong rừng sâu, vượt suối, băng đèo. Bữa cơm chỉ có nắm gạo rang hoặc vài củ sắn, nhưng không ai nản lòng.
Điều khiến ông luôn trăn trở không phải là thiếu thốn, mà là làm sao để từng người lính hoàn thành nhiệm vụ và trở về an toàn.
Với ông, người chỉ huy không chỉ biết lập kế hoạch hay ra mệnh lệnh. Người chỉ huy phải là người hiểu từng chiến sĩ, biết ai đang sốt rét, ai vừa nhận tin nhà, ai còn thiếu một đôi dép.
Có lần, một chiến sĩ trẻ vì kiệt sức sau nhiều ngày hành quân đã ngã quỵ. Ông dừng cả đội hình, trực tiếp đỡ người lính dậy, chia phần nước ít ỏi của mình cho chiến sĩ ấy.
Ông nói:
"Muốn đánh thắng, trước hết phải giữ được con người."
Câu nói ấy trở thành bài học mà nhiều cán bộ trẻ sau này vẫn nhắc lại.
---
Trong những thời khắc cam go nhất, bản lĩnh của người chỉ huy càng được thử thách.
Có những đêm, giữa tiếng pháo vọng về từ xa, ông cùng đồng đội trải tấm bản đồ đã nhàu trên nền đất, trao đổi từng phương án với tinh thần thận trọng và trách nhiệm.
Ông luôn lắng nghe ý kiến của cấp dưới trước khi đưa ra quyết định.
Một cán bộ từng công tác với ông nhiều năm sau này nhớ lại:
"Anh Tâm nghiêm trong công việc nhưng rất gần gũi. Điều gì có lợi cho nhiệm vụ thì làm đến cùng, điều gì có thể gây tổn thất cho chiến sĩ thì cân nhắc rất kỹ."
Chính sự điềm tĩnh ấy đã tạo nên niềm tin trong đơn vị.
---
Ngày hòa bình lập lại, nhiều người nghĩ người lính sẽ được nghỉ ngơi.
Nhưng đối với Trung tướng Lê Thành Tâm, trách nhiệm chưa bao giờ kết thúc.
Ông tiếp tục cống hiến trong Quân đội nhân dân Việt Nam, tham gia xây dựng lực lượng, đào tạo cán bộ trẻ và truyền lại những bài học được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của một thế hệ.
Trong mỗi buổi nói chuyện với chiến sĩ, ông ít kể về mình.
Ông kể nhiều hơn về đồng đội.
Về những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Về những người mẹ lặng lẽ tiễn con đi mà không hẹn ngày trở lại.
Ông thường nhắc:
"Chiến thắng không thuộc về riêng một người. Đó là công lao của biết bao thế hệ đã hy sinh vì độc lập, tự do."
---
Những năm tháng cuối đời quân ngũ, khi đã mang quân hàm Trung tướng, tác phong của ông vẫn giản dị như ngày đầu cầm súng.
Ông luôn nhắc cán bộ trẻ rằng:
"Quân hàm càng cao thì trách nhiệm càng lớn. Điều quý nhất của người lính là niềm tin của nhân dân."
Đó không chỉ là lời dạy, mà còn là cách ông sống.
Sự cống hiến bền bỉ trong chiến đấu và xây dựng Quân đội đã góp phần làm nên những thành tích được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Việc được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân là sự tôn vinh đối với những đóng góp xuất sắc của ông trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc.
Ngày nay, mỗi lần nhắc đến Trung tướng Lê Thành Tâm, người ta không chỉ nhớ đến một vị tướng mang quân hàm cao, mà còn nhớ đến hình ảnh một người lính tận tụy, một người chỉ huy mẫu mực, luôn đặt lợi ích của đất nước và của đồng đội lên trên hết.
Thời gian có thể làm phai màu những tấm bản đồ cũ, những chiếc ba lô bạc màu hay những kỷ vật chiến tranh.
Nhưng tinh thần trách nhiệm, lòng trung thành với Tổ quốc và phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ mà Trung tướng Lê Thành Tâm đã gìn giữ suốt cuộc đời sẽ còn được các thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng, tiếp nối.
Bởi trong mỗi thời đại, đất nước luôn cần những con người biết sống trọn với lời thề thiêng liêng dành cho Tổ quốc.


