TRUNG TƯỚNG PHẠM XUÂN THỆ - GIÂY PHÚT LỊCH SỬ Ở DINH ĐỘC LẬP
Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, mà còn có cả những nhành hoa nở muộn giữa rừng già và những bức thư tình vội vã viết dưới ánh đèn dầu. “Những câu chuyện hoa lửa” là nơi lưu giữ những khoảnh khắc đẹp đẽ và bi tráng ấy. Đó là chất thơ nảy mầm từ mảnh đất khô cằn vì bom đạn, là ánh sáng của niềm tin rực cháy như đóa hoa lửa trong đêm đen. Là một sinh viên đại học ham học hỏi, em luôn muốn được học, được lắng nghe những câu chuyện thời chiến tranh cho em cái nhìn về cuộc sống và hiểu được những con người của thế hệ trước đã đấu tranh để dành lại đất nước và hòa bình cho thế hệ sau này
Trong dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử dân tộc, có những khoảnh khắc đã trở thành vĩnh cửu, đánh dấu sự chuyển mình của cả một quốc gia. Trưa ngày 30/4/1975, tại Dinh Độc Lập, hình ảnh một người sĩ quan trẻ tuổi với bộ quân phục dạn dày sương gió, trực tiếp buộc nội các bù nhìn Sài Gòn phải đầu hàng vô điều kiện đã khắc sâu vào tâm khảm bao thế hệ. Người sĩ quan ấy chính là Phạm Xuân Thệ — người mà tên tuổi đã gắn liền với “giây phút lịch sử” định mệnh, khép lại cuộc chiến tranh vệ quốc trường kỳ và mở ra kỷ nguyên độc lập, thống nhất cho đất nước.
I. TRUNG TƯỚNG PHẠM XUÂN THỆ
Trung tướng Phạm Xuân Thệ, nguyên Tư lệnh Quân khu 1, là người từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại các mặt trận lớn tại chiến trường Tây Nguyên, Huế - Đà Nẵng và tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.
Trước khi trở thành vị tướng lừng danh, Phạm Xuân Thệ là một người con của vùng đất Hà Nam giàu truyền thống. Nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, ông mang theo hành trang là tình yêu quê hương cháy bỏng và ý chí sắt đá của người chiến sĩ giải phóng.
Suốt những năm tháng hành quân xẻ dọc Trường Sơn, ông cùng đồng đội ở Trung đoàn 66 (Sư đoàn 304) đã nếm trải đủ mọi gian khổ: từ những cơn sốt rét rừng tái tê đến những trận đánh giáp lá cà sinh tử. Mỗi bước chân ông đi là một lần đối mặt với lằn ranh sinh tử, nhưng chính cái "lửa" của lòng yêu nước đã tôi luyện nên một người chỉ huy quyết đoán, mưu lược và đầy bản lĩnh.
II. THỌC SÂU VÀO "HUYỆT ĐẠO" – CUỘC ĐUA NGHẸT THỞ VỚI THỜI GIAN
Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử bước vào giai đoạn nước rút. Trung đoàn 66 được giao nhiệm vụ là đơn vị thọc sâu của Quân đoàn 2, tiến vào hướng Đông Sài Gòn. Sáng ngày 30/4/1975, không khí Sài Gòn nóng rẫy không chỉ bởi cái nắng phương Nam mà còn bởi sức nóng của đoàn quân giải phóng đang như thác đổ triều dâng.
Trên chiếc xe Jeep bám đầy bụi đường và vết đạn, Đại úy, Trung đoàn phó Phạm Xuân Thệ cùng các chiến sĩ trinh sát dẫn đầu đội hình. Họ không kịp ăn, không kịp ngủ, mục tiêu duy nhất là Dinh Độc Lập – biểu tượng cuối cùng của chế độ Sài Gòn. Khi chiếc xe húc đổ cổng phụ của Dinh, một trang sử mới đã chính thức được mở ra bằng bước chân dồn dập của những người lính mặc áo vải xanh tô châu.
IV. GIÂY PHÚT LỊCH SỬ: "CÁC ÔNG KHÔNG CÒN GÌ ĐỂ BÀN GIAO!"
Tiến thẳng lên tầng 2 của Dinh Độc Lập, Phạm Xuân Thệ đối mặt với nội các của Dương Văn Minh đang ngồi chờ sẵn trong phòng họp lớn. Trong không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ ấy, sự tương phản hiện lên thật rõ nét: Một bên là những vị quan chức chỉnh tề trong bộ âu phục, một bên là những người lính giải phóng áo quần lấm lem bùn đất, súng lăm lăm trên tay nhưng ánh mắt rực sáng niềm tin chiến thắng.
Khi Dương Văn Minh lên tiếng: "Chúng tôi đang đợi quân giải phóng vào để bàn giao chính quyền", Phạm Xuân Thệ đã đáp lại bằng một câu nói đanh thép, đi vào lịch sử:
"Các ông đã bị bắt làm tù binh. Các ông không còn gì để bàn giao, các ông phải đầu hàng vô điều kiện!"
Câu nói ấy không chỉ là lời của một cá nhân, mà là tiếng nói của công lý, của hàng triệu con người đã ngã xuống vì độc lập. Ngay sau đó, chính ông là người đã áp giải Dương Văn Minh sang đài phát thanh để đọc lời tuyên bố đầu hàng, chấm dứt hoàn toàn sự tồn tại của chế độ Việt Nam Cộng hòa.
V. VỊ TƯỚNG CỦA LÒNG DÂN VÀ SỰ KHIÊM NHƯỜNG CAO QUÝ
Chiến tranh lùi xa, người lính trẻ năm nào giờ đã là Trung tướng, đảm nhiệm nhiều trọng trách quan trọng như Tư lệnh Quân khu 1. Thế nhưng, giữa ánh hào quang của chiến công, Trung tướng Phạm Xuân Thệ vẫn giữ cho mình một tâm hồn bình dị, khiêm nhường.
Ông ít khi nói về bản thân mình như một "anh hùng". Với ông, vinh quang đó thuộc về những đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại ở cửa ngõ Sài Gòn, ở những cánh rừng cao su hay dọc đường hành quân. Mỗi lần trở lại Dinh Độc Lập, ông không nhìn vào vị trí mình đã đứng để tự hào, mà nhìn vào hòa bình hiện tại để mỉm cười. Đó chính là cốt cách của một đóa "hoa" rực rỡ nhất nảy mầm từ trong "lửa" đỏ.
Hình 1 Trung Tướng Phạm Xuân Thệ
Nguồn:
Tướng Phạm Xuân Thệ kể lời đầu tiên nói với ông Dương Văn Minh ở dinh Độc Lập
Gặp những nhân chứng lịch sử



