Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRUNG TƯỚNG TRIỆU XUÂN HÒA: "LÁ CHẮN THÉP" TRÊN NHỮNG ĐỈNH ĐÈO CAO BẰNG

Trong dòng chảy lịch sử bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, mặt trận Cao Bằng tháng 2/1979 đã ghi dấu những cuộc đối đầu không cân sức nhưng vô cùng quả cảm. Giữa làn sóng tấn công ồ ạt của quân địch, Triệu Xuân Hòa – khi ấy là một sĩ quan trẻ – đã cùng đồng đội biến những dốc núi hiểm trở thành những pháo đài bất khả xâm phạm, viết nên khúc tráng ca về ý chí "một tấc không đi, một ly không rời".

Lai Châu24/02/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Phút giây sinh tử nơi "yết hầu" Mã Phục

Sinh ra tại Thái Bình, Triệu Xuân Hòa nhập ngũ với khát vọng của một thanh niên thời đại mới. Rạng sáng ngày 17/2/1979, khi tiếng súng nổ vang khắp dải biên cương phía Bắc, ông đang giữ chức Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 2, Sư đoàn 346. Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ tử thủ tại khu vực đèo Mã Phục – vị trí chiến lược được coi là "cánh cửa" dẫn vào thị xã Cao Bằng.Quân địch tràn sang với quân số đông gấp hàng chục lần, được yểm trợ bởi xe tăng và pháo binh hạng nặng. Trước sức ép nghẹt thở, Triệu Xuân Hòa đã thể hiện bản lĩnh của một nhà cầm quân mưu lược. Ông chỉ đạo bộ đội lợi dụng các hang đá, vách núi để lập trận địa phục kích tầng tầng lớp lớp. Mệnh lệnh của ông vang lên đanh thép giữa khói lửa: "Chúng ta chỉ có một con đường là chiến đấu. Mỗi viên đạn bắn ra phải là một tên giặc đền tội!".2. Cuộc đấu trí và đấu lực nghẹt thởTrận đánh tại Mã Phục diễn ra vô cùng khốc liệt. Quân địch cậy đông, liên tục tổ chức các đợt tấn công "biển người" lên các cao điểm.
  • Bẻ gãy "vòi bạch tuộc" xe tăng: Khi xe tăng địch hung hãn càn tới, Triệu Xuân Hòa đã trực tiếp hướng dẫn các chiến sĩ dùng súng chống tăng B40, B41 phục kích ở những khúc cua hẹp. Những chiếc xe tăng bốc cháy ngùn ngụt ngay cửa đèo đã trở thành vật cản tự nhiên hữu hiệu, chặn đứng bước tiến của quân thù.

  • Chiến thuật "đánh giáp lá cà": Có những lúc đạn hết, địch tràn vào sát chiến hào, ông đã cùng anh em xông ra dùng lưỡi lê, báng súng và cả đá tảng để đẩy lùi quân địch. Sự dũng cảm của người chỉ huy đã truyền lửa cho toàn tiểu đoàn trụ vững trận địa suốt nhiều ngày đêm, gây thiệt hại nặng nề cho các đơn vị sừng sỏ của đối phương.

  • Trái tim nhân hậu giữa làn đạn: Dù chiến đấu cực kỳ quyết liệt, ông vẫn dành sự quan tâm thấu đáo cho hậu phương. Ông trực tiếp chỉ huy việc sơ tán hàng nghìn người dân ra khỏi vùng nguy hiểm và tổ chức cấp cứu thương binh ngay tại hầm đá dưới làn đạn pháo.

  • 3. Vị tướng của nghĩa tình và trách nhiệmSau cuộc chiến biên giới, Triệu Xuân Hòa tiếp tục tôi luyện trong quân đội và thăng tiến qua nhiều cương vị quan trọng, đỉnh cao là chức vụ Tư lệnh Quân khu 7. Với những chiến công đặc biệt xuất sắc năm 1979, ông vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Nghỉ hưu với quân hàm Trung tướng, ông trở về với cuộc sống đời thường tại TP. Hồ Chí Minh nhưng chưa một ngày thôi trăn trở về đồng đội:
    • Hành trình tri ân: Ông là linh hồn của các hoạt động nghĩa tình, thường xuyên trở lại Cao Bằng để thăm hỏi các gia đình chính sách và tham gia tìm kiếm hài cốt những người lính đã ngã xuống năm xưa.

  • Giáo dục thế hệ trẻ: Trong các buổi nói chuyện truyền thống, ông không kể nhiều về huân chương, mà kể về những đồng đội tuổi đôi mươi đã hiến dâng thanh xuân cho đất nước. Với ông, danh hiệu Anh hùng là để tri ân cho cả một tập thể đã kề vai sát cánh.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    TRUNG TƯỚNG TRIỆU XUÂN HÒA: "LÁ CHẮN THÉP" TRÊN NHỮNG ĐỈNH ĐÈO CAO BẰNG | Câu chuyện thời hoa lửa