Bài viết

trước cửa ngõ cứ điểm

Dù đã bị thương nặng ở vai và đùi, máu thấm đỏ lớp áo trấn thủ, nhưng Phan Đình Giót vẫn không rời trận địa. Với lòng căm thù giặc và quyết tâm giải phóng quê hương, anh đã lách qua làn đạn, bò sát tới hỏa điểm số 3 của địch. Khi những quả lựu đạn cuối cùng đã cạn, và tiếng súng từ lỗ châu mai vẫn không ngừng nhả đạn cản bước đồng đội, anh đã đưa ra một quyết định làm thay đổi cục diện trận đánh. Phan Đình Giót dùng hết sức bình sinh còn lại, rướn người lao cả lồng ngực mình vào bịt kín miệng lỗ

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dù đã bị thương nặng ở vai và đùi, máu thấm đỏ lớp áo trấn thủ, nhưng Phan Đình Giót vẫn không rời trận địa. Với lòng căm thù giặc và quyết tâm giải phóng quê hương, anh đã lách qua làn đạn, bò sát tới hỏa điểm số 3 của địch. Khi những quả lựu đạn cuối cùng đã cạn, và tiếng súng từ lỗ châu mai vẫn không ngừng nhả đạn cản bước đồng đội, anh đã đưa ra một quyết định làm thay đổi cục diện trận đánh. Phan Đình Giót dùng hết sức bình sinh còn lại, rướn người lao cả lồng ngực mình vào bịt kín miệng lỗ châu mai hẹp.

Trong khoảnh khắc ấy, tiếng súng của kẻ thù bỗng chốc câm bặt, không gian như ngưng đọng trước một ý chí sắt đá vượt lên trên mọi giới hạn của con người. Thân thể anh lúc bấy giờ đã trở thành một pháo đài sống, một lá chắn thép che chở cho đồng đội. Tận dụng giây phút lịch sử đó, quân ta đã đồng loạt xông lên tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam, cắm lá cờ quyết thắng lên nóc hầm chỉ huy địch. Hành động lấy thân mình lấp lỗ châu mai của Phan Đình Giót không chỉ là một chiến công hiển hách, mà còn là một bài ca bất diệt về tinh thần hy sinh vì độc lập dân tộc, để lại niềm xúc động khôn nguôi cho bao thế hệ sau này khi nhắc về một “Dáng đứng Việt Nam” tạc vào thế kỷ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
trước cửa ngõ cứ điểm | Câu chuyện thời hoa lửa