Cựu chiến binh

TRƯỚC GIỜ G – CẢM XÚC NGƯỜI LÍNH

Câu chuyện khắc họa những phút giây trước “giờ G” lịch sử trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, khi người lính Phạm Thanh Tịnh cùng đồng đội đứng giữa ranh giới của sự sống – cái chết, mang theo niềm tin sắt đá vào ngày toàn thắng.

Hưng Yên09/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời khắc trước “giờ G” luôn là khoảng lặng đặc biệt nhất trong chiến tranh. Đó là lúc không còn tiếng súng, nhưng không khí căng thẳng bao trùm mọi suy nghĩ. Với Phạm Thanh Tịnh, những phút giây ấy in đậm trong ký ức hơn cả những trận đánh ác liệt. Bởi trước giờ G, con người đối diện trực tiếp với chính mình, với nỗi sợ, với niềm tin và với trách nhiệm trước Tổ quốc.

Đơn vị ông lúc đó đã vào vị trí tập kết. Mệnh lệnh tiến công đã được quán triệt rõ ràng. Tất cả đều hiểu: đây là trận đánh cuối cùng, trận đánh mang tính quyết định vận mệnh đất nước. Người lính nào cũng ý thức được rằng, có thể chỉ ít giờ nữa thôi, chiến tranh sẽ kết thúc, nhưng cũng có thể, nhiều người trong số họ sẽ không còn được nhìn thấy ngày hòa bình.

Không gian trước giờ G yên ắng đến lạ thường. Những người lính ngồi cạnh nhau nhưng ít nói. Có người tranh thủ viết vài dòng gửi về quê nhà, có người lặng lẽ kiểm tra lại súng đạn lần cuối, có người ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như đang dõi theo bước chân họ. Phạm Thanh Tịnh cũng vậy. Ông cẩn thận lau lại khẩu súng đã theo mình suốt những chặng đường dài, bàn tay quen thuộc đến mức từng động tác như đã ăn sâu vào máu thịt.

Trong khoảnh khắc ấy, ký ức ùa về. Ông nhớ quê hương Trúc Lâm, nhớ con đường làng, nhớ tiếng sóng biển quê Thanh Hóa những đêm trăng. Ông nhớ mẹ, nhớ dáng mẹ tiễn con lên đường nhập ngũ năm nào, ánh mắt vừa tự hào vừa lo lắng. Tất cả hiện lên rõ mồn một, khiến tim ông chùng xuống. Nhưng rồi, suy nghĩ ấy nhanh chóng nhường chỗ cho một ý nghĩ khác mạnh mẽ hơn: Mình đang ở đây vì ai?

Câu trả lời rất rõ ràng: vì Tổ quốc, vì nhân dân, vì những người đã ngã xuống trước đó. Phạm Thanh Tịnh hiểu rằng, nếu mỗi người lính lúc này chùn bước, thì sự hy sinh của bao thế hệ sẽ trở nên dang dở. Chính suy nghĩ ấy đã giúp ông giữ được sự bình tĩnh hiếm có trước giờ G.

Trong đơn vị, cán bộ chính trị đến từng tổ, từng tiểu đội, động viên tinh thần bộ đội. Không có những lời hoa mỹ, chỉ là những câu nói ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: “Anh em hãy nhớ, phía sau chúng ta là nhân dân. Phía trước là thắng lợi.” Những lời ấy như mệnh lệnh từ trái tim, khiến ai nấy đều siết chặt tay súng hơn.

Trước giờ G, Phạm Thanh Tịnh nhìn quanh, thấy gương mặt đồng đội ai cũng sạm nắng, quần áo sờn cũ, nhưng ánh mắt thì sáng rực. Đó là ánh mắt của những con người đã đi qua gian khổ, đã chứng kiến mất mát, và giờ đây sẵn sàng dâng hiến tất cả cho khoảnh khắc quyết định của lịch sử.

Có những người lính lặng lẽ bắt tay nhau, không nói lời từ biệt nhưng ai cũng hiểu. Cái bắt tay ấy vừa là lời hẹn ngày gặp lại, vừa là lời chào nếu chẳng may không còn cơ hội. Phạm Thanh Tịnh nhớ mãi cái siết tay của người đồng đội cùng tiểu đội, bàn tay chai sần run nhẹ, nhưng ánh mắt thì kiên cường đến lạ.

Thời gian trôi chậm một cách kỳ lạ. Mỗi phút trôi qua dài như hàng giờ. Người lính nghe rõ nhịp tim mình đập, nghe rõ hơi thở của đồng đội bên cạnh. Tất cả đều chờ đợi tín hiệu phát động tiến công. Không ai biết chính xác điều gì đang chờ phía trước, nhưng tất cả đều sẵn sàng.

Trong giây phút ấy, Phạm Thanh Tịnh tự nhủ với lòng mình: Nếu phải ngã xuống, hãy ngã xuống trong thời khắc đất nước sắp toàn thắng. Đó không phải là sự bi lụy, mà là sự chấp nhận bình thản của người lính đã thấu hiểu giá trị của độc lập, tự do.

Khi mệnh lệnh “Giờ G bắt đầu” vang lên, sự im lặng bị xé toạc. Người lính lập tức bước vào trạng thái chiến đấu. Mọi cảm xúc riêng tư tạm gác lại. Trước mắt họ chỉ còn nhiệm vụ, chỉ còn mục tiêu giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi khi nhớ lại thời khắc trước giờ G ấy, cựu chiến binh Phạm Thanh Tịnh vẫn không khỏi xúc động. Ông nói rằng, đó là khoảnh khắc mà con người sống thật nhất với chính mình, nơi mà lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và niềm tin vào tương lai hòa làm một.

Giờ đây, trong hòa bình, khi kể lại cho thế hệ trẻ nghe về những phút giây trước giờ G lịch sử, ông không nhấn mạnh vào bom đạn hay chiến công, mà nhấn mạnh vào cảm xúc người lính – cảm xúc của những con người bình dị, nhưng đã làm nên điều phi thường cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn