Cựu chiến binh

TRƯỚC GIỜ XUẤT KÍCH

Câu chuyện tái hiện những phút giây căng thẳng trước giờ nổ súng – nơi nỗi sợ, sự bình tĩnh, tình đồng đội và ý thức trách nhiệm đan xen trong tâm trí người lính.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước giờ xuất kích, chiến trường thường im lặng một cách đáng sợ. Không phải vì bom đạn đã dừng, mà vì mọi thứ đang chờ đợi khoảnh khắc bùng nổ. Đó là khoảng lặng khiến con người phải đối diện với chính mình.

Chúng tôi nằm trong hầm, súng đặt sát bên người. Không ai nói nhiều. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, nhưng tôi tin rằng, trong lòng ai cũng có chung một cảm giác: hồi hộp đến nghẹt thở. Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập, nghe cả tiếng thở của đồng đội bên cạnh.

Trước giờ xuất kích, tôi thường nghĩ về quê nhà. Không phải nghĩ đến những điều lớn lao, mà là những hình ảnh rất nhỏ: bờ ao, lũy tre, con đường làng quen thuộc. Những hình ảnh ấy giúp tôi giữ được sự bình tĩnh, như một sợi dây nối mình với cuộc sống phía sau chiến tranh.

Có người tranh thủ viết vài dòng gửi về nhà, dù không biết có gửi được hay không. Có người lặng lẽ kiểm tra lại ba lô, súng đạn. Tôi nhìn quanh và nhận ra rằng, ai cũng đang chuẩn bị theo cách riêng của mình cho điều có thể là lần cuối.

Khi mệnh lệnh xuất kích vang lên, mọi suy nghĩ vụn vặt đều bị gạt sang một bên. Chúng tôi lao lên phía trước, mang theo cả nỗi sợ và lòng quyết tâm. Khoảnh khắc ấy, không còn chỗ cho do dự.

Sau này, khi nhớ lại, tôi hiểu rằng, trước giờ xuất kích là lúc con người mong manh nhất. Nhưng cũng chính lúc ấy, bản lĩnh của người lính được bộc lộ rõ nhất. Chúng tôi bước vào trận đánh không phải vì không sợ, mà vì đã chấp nhận vượt qua nỗi sợ ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn