TRƯỚC KHI HY SINH, HAI NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI ĐÃ NÓI GÌ VỚI NHAU?
Dưới ánh lửa bập bùng bên bờ suối, giữa cái tĩnh lặng đến lạ kỳ của đại ngàn, hai người lính tựa lưng vào gốc cây cổ thụ. Vết thương trên người khiến hơi thở họ nặng nhọc, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh niềm tin.
Thành (giọng Nghệ An trầm ấm): “Này Chiến, cậu còn nhớ cái vị nước chè xanh mẹ tôi nấu không? Chè Thái Nguyên chính gốc, đun bằng củi gộc, uống một bát vào là tỉnh cả người. Ước gì giờ có một bát, tôi với cậu cùng nhâm nhi nhỉ.”Chiến (giọng Huế nhẹ nhàng, pha chút nghẹn ngào): “Nhớ chớ anh Thành. Tui thì nhớ mấy con đường rợp bóng phượng vĩ bên dòng sông Hương. Nhớ mệ tui cứ mỗi chiều lại đứng tựa cửa chờ tui đi học về. Mệ hứa khi nào tui về sẽ nấu cho tui một nồi bún bò Huế thật cay, đúng vị mệ làm.”Thành (cười nhẹ, đưa tay nắm lấy bàn tay Chiến): “Gắng lên em. Hòa bình rồi, tôi sẽ đưa cậu về Nghệ An xem hội đền Cuông, rồi mình vào Huế thăm mệ. Cậu bảo mấy thằng cùng tiểu đội mình đấy, dù có chuyện gì cũng không được quên anh em mình nhé.”Chiến (mắt nhìn xa xăm): “Dạ, tụi hắn không quên đâu. Anh Thành này, nếu tui không về được, anh nhớ kể cho mệ tui nghe là tui vẫn luôn nhớ mệ, nhớ Huế... và tui đã chiến đấu hết mình nhé.”Thành (giọng run run): “Cậu nói gì thế... mình sẽ cùng về mà. Nhưng nếu... nếu tôi nằm lại đây, cậu hãy nhắn với mẹ tôi là con trai mẹ không làm mẹ hổ thẹn. Cả gia đình, bạn bè... ai cũng sẽ tự hào về tụi mình, Chiến nhỉ?”Dưới ánh trăng khuyết, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau. Đốm lửa nhỏ vẫn cháy, sưởi ấm tâm hồn hai người con yêu nước trước lúc hóa thân vào lòng đất mẹ.



