TRƯỚC MỘT BA LÔ, SAU MỘT BA LÔ
Những năm tháng hành quân trên dãy Trường Sơn là quãng thời gian đầy gian khổ đối với bác Thái Khắc Phượng và đồng đội. Thiếu ăn, thiếu thuốc, những cơn sốt rét rừng kéo dài khiến cơ thể ai cũng gầy gò, xanh xao. Bác vẫn thường nhắc lại hình ảnh của người lính năm ấy bằng một câu nói mộc mạc: "Trước một ba lô, sau một ba lô." Thân người gầy đến mức chiếc ba lô trên lưng như bao trùm cả dáng vóc nhỏ bé của người chiến sĩ.
Dẫu sức khỏe ngày một hao mòn, mỗi người vẫn lặng lẽ siết chặt quai ba lô, tiếp tục băng rừng, vượt suối theo bước hành quân của đơn vị. Không ai than vãn, cũng không ai chấp nhận bỏ cuộc. Họ hiểu rằng phía trước là nhiệm vụ, là đồng đội và là khát vọng thống nhất non sông.
Nhìn lại những năm tháng ấy, bác Phượng càng thấm thía giá trị của sự hy sinh thầm lặng. Chính từ những bước chân nặng trĩu giữa núi rừng, một thế hệ thanh niên Việt Nam đã viết nên bản anh hùng ca bằng lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng cống hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Thông điệp: Nghị lực không được tạo nên trong những ngày bình yên, mà được tôi luyện qua gian khổ, thử thách và ý chí không bao giờ khuất phục trước nghịch cảnh.



