Trường ca Vị Xuyên: Tình anh em nơi tuyến lửa
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Võ Thanh Nam trong thời kỳ hậu chiến.
Đời người lính là những chuyến đi dài không mỏi. Trong dòng hồi tưởng của tôi, chiến trường Vị Xuyên năm xưa hiện lên với biết bao gian lao, thử thách. Nhưng chính nơi bão táp lửa đạn ấy đã hun đúc nên ý chí kiên cường và tình cảm gắn bó máu thịt của những người con cách mạng trung kiên, bất khuất. Tình đồng chí đồng đội là thứ tình cảm đặc biệt nhất mà tôi từng trải qua. Đó là ánh mắt thấu hiểu của đồng chí Hải trước giờ nổ súng, là cái siết tay thật chặt thay cho lời từ biệt. Giữa mưa bom bão đạn, chúng tôi bảo vệ nhau bằng cả mạng sống. Tinh thần của người lính cụ Hồ rực sáng trong những thời khắc sinh tử ấy, trở thành ngọn lửa ấm áp giữa chốn đạn bom lạnh lẽo. Đêm giao thừa nơi chiến hào, nhìn lên bầu trời rực sáng đạn pháo thay vì pháo hoa, nước mắt tôi khẽ rơi khi nghĩ về mâm cỗ tất niên ở nhà. Mẹ chắc đang rưng rưng mong ngóng tin con. Tình cảm gia đình sâu nặng đã biến thành sức mạnh phi thường, giúp người lính cụ Hồ vững vàng vượt qua nỗi cô đơn và sự sợ hãi tột cùng trước cái chết bủa vây. Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những cựu chiến binh chúng tôi trở về với cuộc sống đời thường, làm người cha, người ông mẫu mực. Nhưng không một ai quên được những người đồng đội đã nằm lại. Tình đồng chí và tình cảm gia đình vẫn luôn là hai mạch nguồn tươi mát, nuôi dưỡng tâm hồn chúng tôi mãi mãi trọn vẹn và an yên.


