Anh hùng Lực lượng vũ trang

Trường Cao đẳng Công nghệ và Thương mại (47)

Bài viết tái hiện cuộc đời chiến đấu anh dũng của anh hùng Ngô Chí Quốc – người con của vùng đất Thủ Đức. Từ một thanh niên nghèo sớm giác ngộ cách mạng, ông đã tham gia hàng trăm trận đánh, lập nhiều chiến công xuất sắc, kiên trung trước tra tấn kẻ thù và anh dũng hy sinh trong trận Cầu Đinh năm 1954. Câu chuyện góp phần khắc họa tinh thần bất khuất của thế hệ “thời hoa lửa”, truyền cảm hứng cho thế hệ hôm nay về lòng yêu nước và ý chí cống hiến.

Thái Nguyên29/03/2026Phạm Quỳnh Trang (Trường Cao đẳng Công nghệ và Thương mại)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA KIÊN TRUNG – CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG NGÔ CHÍ QUỐC

Giữa những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân, biết bao con người bình dị đã trở thành những ngọn lửa bất diệt trong lịch sử dân tộc. Một trong những ngọn lửa ấy chính là anh hùng Ngô Chí Quốc – người chiến sĩ đã dành trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Ngô Chí Quốc sinh năm 1929 trong một gia đình nghèo làm nghề đánh cá tại vùng đất Hiệp Bình, Thủ Đức – nơi sông nước hiền hòa nhưng cũng sớm chứng kiến cảnh nước mất nhà tan. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày tháng lam lũ, nhưng cũng chính từ đó hun đúc nên ý chí kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc. Khi cách mạng bùng lên, chàng thanh niên ấy đã không ngần ngại rời mái nhà đơn sơ, lên đường nhập ngũ vào tháng 3 năm 1946, bắt đầu cuộc đời chiến sĩ.

Trong những ngày đầu kháng chiến, quân ta còn thiếu thốn vũ khí, Ngô Chí Quốc đã thể hiện sự sáng tạo và tinh thần trách nhiệm cao. Năm 1947, ông tham gia tìm kiếm súng đạn của quân Nhật dưới lòng sông Sài Gòn, đoạn Thị Nghè. Công việc đầy hiểm nguy nhưng vô cùng ý nghĩa ấy đã góp phần giải quyết tình trạng thiếu vũ khí, tiếp thêm sức mạnh cho lực lượng kháng chiến.

Không chỉ dũng cảm, ông còn là một chiến sĩ mưu trí, quả quyết trong chiến đấu. Tháng 3 năm 1949, trong trận đánh đồn Lái Thiêu, Ngô Chí Quốc được giao phụ trách một mũi tấn công. Trước hệ thống phòng thủ nhiều lớp của địch, ông đã dẫn đầu tổ xung kích, vượt qua hàng rào dày đặc, dùng lựu đạn tiêu diệt gọn hai tiểu đội đối phương. Chiến công ấy không chỉ góp phần vào thắng lợi chung mà còn thể hiện rõ bản lĩnh của một người chỉ huy trẻ tuổi.

Tuy nhiên, điều làm nên tầm vóc của Ngô Chí Quốc không chỉ nằm ở những chiến công trên chiến trường mà còn ở ý chí kiên trung trước kẻ thù. Trong trận Cầu Đinh tháng 4 năm 1952, ông bị thương nặng và rơi vào tay địch. Bị tra tấn dã man, nhưng ông tuyệt đối không khai báo. Không khuất phục, ông luôn tìm cách vượt ngục. Đến lần thứ hai, ông đã cùng lúc đưa được bảy cán bộ khác trốn thoát an toàn, trở về đơn vị. Hành động ấy là minh chứng cho tinh thần bất khuất và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng.

Những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Đông Nam Bộ, Ngô Chí Quốc đã tham gia hơn 100 trận đánh, cùng đơn vị tiêu diệt hàng trăm tên địch, bắt sống nhiều tù binh và thu được nhiều vũ khí. Những con số ấy không chỉ phản ánh chiến công, mà còn là dấu ấn của một đời cống hiến không ngừng nghỉ.

Đỉnh cao của tinh thần hy sinh ấy là trận Cầu Đinh lần thứ hai vào ngày 1 tháng 6 năm 1954. Khi đó, Ngô Chí Quốc chỉ huy tiểu đội bộc phá, dũng cảm tiến công vào hàng rào thứ ba của đồn địch. Trong lúc chiến đấu, ông bị thương nặng. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ông vẫn bình tĩnh trao lại vũ khí cho đồng đội, rồi lăn sang hướng khác, hô vang “Xung phong!” để đánh lạc hướng hỏa lực địch. Chính hành động ấy đã giúp đơn vị tiến lên tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm. Ngô Chí Quốc đã anh dũng hy sinh, nhưng sự hy sinh ấy đã đổi lấy chiến thắng.

Sau khi ông ngã xuống, Tổ quốc đã ghi nhận công lao to lớn của người chiến sĩ kiên trung. Năm 1956, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cùng nhiều huân chương cao quý. Tên ông được đặt cho đường phố và trường học tại quê hương Thủ Đức – như một cách để thế hệ sau luôn ghi nhớ và tri ân.

Câu chuyện về Ngô Chí Quốc không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà còn là biểu tượng của cả một thế hệ “thời hoa lửa” – những con người đã sống và chiến đấu với tất cả niềm tin, lý tưởng và lòng yêu nước. Họ đã biến những năm tháng gian khổ thành bản anh hùng ca bất tận.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện ấy vẫn còn nguyên giá trị. Nó nhắc nhở mỗi chúng ta về trách nhiệm gìn giữ và xây dựng Tổ quốc, về lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến. Ngọn lửa mang tên Ngô Chí Quốc sẽ mãi cháy sáng, soi đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trường Cao đẳng Công nghệ và Thương mại (47) | Câu chuyện thời hoa lửa