Bài viết

Trường CĐSP Tây Ninh

Tây Ninh20/05/2026Đoàn trường Cao đẳng Sư phạm Tây Ninh (Đoàn trường Cao đẳng Sư phạm Tây Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa bảng lảng mây ngàn của vùng đất Tây Ninh, Linh Sơn Tiên Thạch Tự, hay còn gọi là Chùa Bà, hôm nay nép mình thanh tịnh bên vách đá granite cổ kính. Xung quanh sân chùa, dòng người hành hương thong dong tự tại bước đi giữa tiếng chuông ngân vang và mùi hương trầm thoang thoảng. Nơi đây yên bình, khang trang và rực rỡ sắc hoa đến lạ kỳ. Thế nhưng, nếu lật giở lại những trang tư liệu cũ của mảnh đất này trước khi đặt chân đến, bất kỳ ai cũng sẽ nhận ra dưới lớp gạch đá yên bình hôm nay đang lưu giữ một tầng ký ức hoàn toàn khác – tầng ký ức của một “mùa hoa lửa” đầy kiêu hùng nhưng cũng đầy máu và nước mắt. Đi giữa không gian tâm linh này, một người trẻ hôm nay sẽ khó tránh khỏi niềm xúc động khi tự hỏi: Những người đồng lứa với mình hơn nửa thế kỷ trước, họ đã sống, đã yêu và đã chiến đấu ra sao trong những hang đá lạnh lẽo ngay bên hiên ngôi chùa cổ?

Để hiểu được giá trị của sự bình yên hiện tại, tụi mình phải nhìn vào những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, nơi chất "Lửa" đã thử thách những tinh thần thép. Trong hai cuộc kháng chiến, núi Bà Đen với độ cao vượt trội được ví như “mắt thần” chiến lược của cả vùng Đông Nam Bộ. Chính vì thế, kẻ thù đã dội xuống nơi đây hàng ngàn tấn bom đạn, chất độc hóa học nhằm biến ngọn núi thành một chảo lửa đúng nghĩa, hòng bẻ gãy ý chí quân ta. Chùa Bà khi ấy không còn những ngày tháng thanh tịnh. Mái ngói cổ kính bị bom đánh sập, những hàng cột gỗ cháy sém, tiếng chuông chùa hoàn toàn bị dập tắt bởi tiếng động cơ máy bay và tiếng đạn xé. Giữa lồng lộng khói bom mịt mù ấy, hệ thống hang động hiểm trở quanh chùa như động Kim Quang, động Ba Cô đã biến thành những trạm phẫu thuật tiền phương, những căn cứ lòng chảo kiên cường. Các chiến sĩ cán bộ, các chiến sĩ giao liên và lực lượng thanh niên xung phong – những người khi ấy chỉ mới mười tám, đôi mươi – đã chọn cách bám trụ lại giữa lòng chảo lửa. Họ chấp nhận chia nhau từng củ mài, từng hớp nước rỉ ra từ vách đá xám, nếm mật nằm gai để giữ vững huyết mạch thông tin. "Lửa" của chiến tranh tàn khốc đã không thiêu rụi được họ, mà ngược lại, trở thành chất xúc tác rèn giũa nên những "Dũng sĩ núi Bà Đen" với ý chí đứng vững như thế núi.

Thế nhưng, điều chạm đến trái tim của thế hệ trẻ tụi mình nhất khi tìm hiểu về thời kỳ này không chỉ là sự kiên cường, mà chính là chất “Hoa” trong tâm hồn họ. Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, tuổi trẻ thời ấy không hề khô khan hay sợ hãi. Họ mang một tinh thần lãng mạn và lạc quan đến kỳ lạ. "Hoa" chính là nét cười rạng rỡ của những cô gái giao liên, là tâm hồn trong trẻo của những chàng trai gác lại hoài bão cá nhân nơi giảng đường để cài nhành hoa rừng lên chiếc mũ tai bèo. Ngay trong những vòm hang tối tăm, nhem nhuốc khói súng, họ vẫn truyền tay nhau những dòng nhật ký viết vội, vẫn tổ chức những buổi sinh hoạt văn nghệ, tiếng hát át tiếng bom. Họ yêu nhau bằng tình yêu đồng chí, tình yêu đôi lứa giản dị nhưng chung thủy, lấy bầu trời sao và vách đá Chùa Bà làm chứng nhân. Họ không phải là những bức tượng đài bằng đá, họ là những người trẻ bằng xương bằng thịt, biết đau, biết nhớ nhà, nhưng đã chọn đem thanh xuân rực rỡ nhất của mình nở rộ thành đóa hoa dâng hiến cho độc lập dân tộc. Ngọn lửa lý tưởng ấy đã bùng lên rực rỡ vào ngày mùng 6 tháng 1 năm 1975, khi lá cờ giải phóng kiêu hãnh tung bay trên đỉnh núi tự do.

Chiến tranh qua đi, những vết thương trên mình đá xám giờ đã được phủ xanh bởi cây lá. Chùa Bà được trùng tu tôn tạo, trở thành Di tích lịch sử cấp Quốc gia, nơi giao thoa giữa tín ngưỡng tâm linh và lịch sử hào hùng. Đối với thế hệ tụi mình ngày nay, “mùa hoa lửa” ở núi Bà Đen không còn là một khái niệm nằm yên trên những trang sách giáo khoa khô khốc. Mỗi lối mòn dẫn lên chùa, mỗi hang đá cũ mang vết sẹo thời gian đều là một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng nhưng sâu sắc của cha anh gửi lại. Đứng trước làn khói trầm mặc hôm nay, mình hiểu rằng ngọn lửa năm xưa không hề mất đi, nó đã hóa thành hòa bình và đang tiếp tục cháy trong lòng thế hệ trẻ. Đó là ngọn lửa nhắc nhở tụi mình phải sống một tuổi trẻ thật rực rỡ, trách nhiệm và xứng đáng với những đóa hoa đã từng nở giữa mưa bom.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn