Trường Chinh một trong những nhà lãnh đạo kiệt xuất nhất của Cách mạng Việt Nam
Trường Chinh (tên thật là Đặng Xuân Khu, 1907 – 1988) là một trong những nhà lãnh đạo kiệt xuất nhất của Cách mạng Việt Nam, người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Với tầm nhìn chiến lược, tư duy lý luận sắc bén và tinh thần đổi mới kiên quyết, ông đã để lại những dấu ấn sâu sắc trong lịch sử dân tộc.
Trường Chinh (tên thật là Đặng Xuân Khu, 1907 – 1988) là một trong những nhà lãnh đạo kiệt xuất nhất của Cách mạng Việt Nam, người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Với tầm nhìn chiến lược, tư duy lý luận sắc bén và tinh thần đổi mới kiên quyết, ông đã để lại những dấu ấn sâu sắc trong lịch sử dân tộc.
1. Bút danh "Trường Chinh" và những năm tháng vất vả
Đặng Xuân Khu sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống hiếu học tại làng Hành Thiện, xã Xuân Hồng, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định.
Khi tham gia hoạt động cách mạng và trở thành Tổng Bí thư của Đảng (năm 1941), ông lấy bút danh là Trường Chinh (có nghĩa là "cuộc đi bộ đường dài"). Bút danh này không chỉ thể hiện sự hâm mộ đối với cuộc Vạn lý Trường chinh của Cách mạng Trung Quốc, mà còn phản ánh góc nhìn chiến lược của ông về cuộc đấu tranh giành độc lập cho dân tộc: Một cuộc chiến gian khổ, trường kỳ, cần sự kiên trì và ý chí sắt đá.
2. "Nhà kiến trúc sư" của Cách mạng Tháng Tám 1945
Tháng 5/1941, tại Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 8 ở Pắc Bó, ông được bầu làm Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng.
Phát động Tổng khởi nghĩa: Đêm ngày 9/3/1945, ngay khi Nhật hất cẳng Pháp ở Đông Dương, đồng chí Trường Chinh đã chủ trì Hội nghị Ban Thường vụ Trung ương Đảng và ra Chỉ thị lịch sử: “Nhật - Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta”.
Bắt trúng thời cơ: Chỉ thị này cùng với tác phẩm Kháng chiến nhất định thắng lợi sau đó của ông đã trở thành kim chỉ nam, vạch ra con đường chớp thời cơ để Đảng chỉ đạo nhân dân làm nên chiến thắng của cuộc Tổng khởi nghĩa Tháng Tám năm 1945, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
3. Nhà lý luận, văn hóa xuất sắc
Không chỉ là một nhà lãnh đạo chính trị, Trường Chinh còn là một nhà lý luận, nhà báo và nhà thơ (với bút danh Sóng Hồng).
"Cùng nhau gánh vác việc gian nguy
Sóng Hồng cuồn cuộn chảy về đâu?"
Năm 1943, ông trực tiếp soạn thảo bản Đề cương về văn hóa Việt Nam – văn kiện mang tính khai sáng, đề ra ba nguyên tắc phát triển văn hóa Việt Nam: Dân tộc hóa, Đại chúng hóa và Khoa học hóa. Cho đến nay, bản Đề cương vẫn giữ nguyên giá trị cốt lõi đối với sự phát triển văn hóa quốc gia.
4. "Tổng kiến trúc sư" của Đổi Mới (1986)
Có lẽ một trong những đóng góp lịch sử mang tính bước ngoặt nhất của đồng chí Trường Chinh diễn ra vào những năm cuối đời.
Dũng cảm nhìn vào sự thật: Vào giữa những năm 1980, Việt Nam rơi vào khủng hoảng kinh tế - xã hội nghiêm trọng do cơ chế tập trung bao cấp. Tái đảm nhiệm chức vụ Tổng Bí thư năm 1986 sau khi Tổng Bí thư Lê Duẩn qua đời, ông Trường Chinh đã thể hiện tinh thần của một nhà lãnh đạo chân chính: Nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật và nói rõ sự thật.
Khơi nguồn Đổi Mới: Ông đã chủ động lắng nghe ý kiến của các chuyên gia, các địa phương làm xé rào, trực tiếp chỉ đạo soạn thảo lại Báo cáo Chính trị trình Đại hội VI của Đảng (12/1986). Đại hội VI đã chính thức quyết định đường lối Đổi mới toàn diện, đưa đất nước thoát khỏi khủng hoảng và bước vào thời kỳ phát triển mạnh mẽ.
Đồng chí Trường Chinh qua đời năm 1988, để lại hình ảnh một nhà cách mạng kiên trung, nhà lý luận kiệt xuất, mẫu mực về đạo đức cách mạng: Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư. Cuộc đời ông đúng như ý nghĩa của bút danh Trường Chinh — một chặng đường dài cống hiến không ngừng nghỉ vì độc lập, tự do và sự phát triển của dân tộc Việt Nam.


