Trương Công Định
Gió chiều tháng sáu thổi qua những cánh đồng Gò Công,mang theo mùi rơm khô và vị mặn của những giọt mồ hôi người dân.Trong căn nhà lá đơn sơ,Trương Định ngồi bên ngọn đèn dầu nhỏ,nhìn bản đồ vẽ tay bằng tha đen.Ánh mắt ông sạm lại theo những năm tháng binh đao,nhưng trong đó vẫn cháy sáng một ngọn lửa:giữ đất-giữ dân. Ngoài sân, tiếng trẻ con chạy đùa Định nghe mà lòng đau thắt. Con nít nước Nam…bao giờ mới không phải lớn lên trong sợ hãi? Câu hỏi ấy đã bám ông từ ngày giặc Pháp đặt chân đến Gia Định.Ngày triều đình Huế ký hoà ước nhường ba tỉnh miền Đông, dân chạy tán loạn về Gò Công, trốn giặc ,trốn thuế,mang theo tiếng khóc và lửa đốt nhà còn vương trên áo.Người dân nhìn ông-không phải bằng ánh mắt van xin,mà bằng hy vọng:Họ nói chỉ ba chữ:’’Xin ông ở lại’’. Một đêm không ngủ ông đứng giữa sân nhìn trăng sáng.Trăng đổ xuống vạt áo nâu bạc màu.Ông biết,nếu rời đi theo lệnh triều đình,sẽ không ai ở lại dẫn dân đánh giặc.Nhưng ở lại,ông trở thành” kẻ trái lệnh” ông cười nhẹ: Nếu trái lệnh mà dân còn nhà để ở ,còn ruộng để cày,thì cứ trái.Và thế là nghĩa quân ra đời. Những tháng ngày sau đó là thời hoa lửa.Không phải hoa đẹp, mà là hoa lửa của súng đạn-của ý chí bùng lên giữa màu đất đỏ.Đêm đêm,nghĩa quân Trương Định băng qua rừng dừa ,lội nước sình lầy,tấn công những đồn nhỏ của Pháp rồi rút êm như bóng.Người dân đem lúa đem cả chiếc áo rách của mình để tiếp tế cho nghĩa quân.Ai cũng nói:”Ông Định còn,làng mình còn” Có lần,giặc càn vào Gò Công.Chúng đốt nhà,bắt người,tra hỏi nơi đóng quân của Trương Định.Một bà mẹ quỳ xuống xin tha cho con trai,nhưng vẫn cắn răng không khai.Người thanh niên ấy khi bị đánh gần chết vẫn nói: ”Ông Định là người giữ đất Gò Công…tôi không bán đất của mình” Tin ấy đến tai Trương Định.Ông đứng lặng rất lâu.Ông không khóc,nhưng bàn tay siết chặt đến bật máu.Rồi một ngày,giặc tấn công bất ngờ vào căn cứ.Tiếng súng nổ ran giữa cánh đồng lau trắng.Nghĩa quân chống trả mãnh liệt,nhưng lực lượng quá chênh lệch.Trương Định bị thương nặng.Máu thấm đỏ chiếc khăn rằn trên vai.Nghĩa binh muốn cõng ông chạy,nhưng ông lắc đầu:”Chạy đi.Đừng để ta làm vướng chân tụi bay” Không-nếu không có ông chúng cháu cũng không đi.Ông nắm chạt tay người nghĩa binh :”Đất này không phải của ta.Đất là của dân.Dân còn đứng lên là giặc phải sợ”.Giặc kéo đến mỗi lúc một đông.Để không sa vào tay giặc Trương Định dùng thanh gươm cuối cùng của mình.Ánh thép loé lên giữa cánh đồng tắt nắng. Gò Công hôm ấy im đến lạ. Chim không bay. Gió không thổi. Chỉ có người dân nghẹn lại:”Ông Định mất rồi” Nhưng cái chết của ông không dập tắt được gì.Ngọn lửa ông thắp lên trong lòng người dân Nam Kỳ vẫn cháy-âm ỉ mà bền vững.Ở khắp nơi,người ta vẫn truyền tai nhau câu nói của ông:”Thà ở lại cùng dân mà đánh giặc” Nghĩa quân tiếp tục chiến đấu.Dân Gò Công giữ lại câu chuyện về người anh hùng đã chọn” trái lệnh” để “thuận lòng dân”. Và trong suốt nhiều thế hệ sau,khi nhắc đến Trương Định,người ta không nhớ đến cái chết của ông…mà nhớ đến một con người không bỏ dân trong thời hoa lửa. Khi đọc về Trương Định-Người dám”trái lệnh” để “thuận lòng dân”,mình hiểu rằng lòng yêu nước không phải lúc nào cũng là điều to tát,mà đôi khi chỉ bắt đầu từ sự lựa chọn đúng trong lúc khó khăn.Trương Định đã hy sinh cả cuộc đời để giữ đất,giữ dân,còn mình,một người trẻ hôm nay,không bị đặt vào giữa bom đạn nhưng vẫn có trách nhiệm giữ gìn những giá trị mà thế hệ trước đã đánh đổi bằng máu.Nhìn lại bản thân, mình muốn sống mạnh mẽ hơn,tử tế hơn và cố gắng hết mình để trở thành một người có ích cho gia đình,quê hương và đất nước.



