TRƯƠNG CÔNG ĐỜN – NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG GIỮA LÀN MƯA PHÁO THÁNG NĂM
TRƯƠNG CÔNG ĐỜN – NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG GIỮA LÀN MƯA PHÁO THÁNG NĂM
Hãy tưởng tượng một trận chiến mà mặt đất xung quanh bạn bị cày xới lên hàng chục lần, khói độc bao trùm và cơ thể bạn bị găm nát bởi hàng chục mảnh găm pháo nhưng đôi tay bạn vẫn kiên cường siết chặt lựu đạn để mở đường cho đồng đội rút lui an toàn. Bản hùng ca nghẹt thở đầy nước mắt ấy thuộc về Trung sĩ, Tiểu đội trưởng Trương Công Đờn, người thanh niên sinh năm 1952 tại xã Nghĩa Đồng, Tân Kỳ, Nghệ An. Tham gia cuộc thi này, tôi được tiếp xúc với dòng ký ức vô giá về trận đánh ngày 24 tháng 5 năm 1972—chỉ bốn ngày sau sự ra đi của người đồng đội Võ Duy Tụng. Đơn vị của anh Đờn bị một lực lượng giặc đông gấp bội bao vây cô lập trên một cao điểm trống trải. Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, người tiểu đội trưởng hai mươi tuổi ấy đã ra lệnh cho các chiến sĩ rút thương binh về tuyến sau, còn mình ôm cụm lựu đạn bám trụ lại hầm cản bước chân giặc. Một quả pháo kích dội trúng bờ hào xé nát một bên vai anh, nhưng anh dường như không còn biết đau đớn, dùng tay còn lại giật chốt cụm lựu đạn lao thẳng vào toán địch đang tràn lên. Tiếng nổ kinh hoàng dập tắt hỏa lực giặc cũng là lúc anh ngã xuống lòng đất sâu. Kỷ vật ám ảnh còn sót lại của anh chính là chiếc bình tông nhôm móp méo dính máu, bên hông khắc vội ba chữ "Trương Công Đờn" và hình vẽ một ngôi sao năm cánh thô sơ nhưng ngời sáng lý tưởng. Anh ra đi khi tuổi hai mươi vừa chạm ngưỡng, viết nên cái kết lộng lẫy nhất cho một đời lính kiên trung. Sự ngã xuống của liệt sĩ Trương Công Đờn gửi gắm thông điệp sâu sắc rằng bản lĩnh của người chỉ huy không nằm ở lời nói, mà nằm ở hành động tự nguyện biến mình thành thành lũy cuối cùng để bảo vệ sự sống cho đồng đội.



