TRƯƠNG CÔNG MAN – NGƯỜI CHIẾN SĨ KHOÁC ÁO LỬA
Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên

Năm 1947, chàng trai Trương Công Man, người con dân tộc Mường quê Cẩm Phong, Cẩm Thủy, Thanh Hóa, nhập ngũ khi mới 17 tuổi.
Từ đó, tuổi trẻ của anh gắn với những con đường làng, những cánh đồng và những trận đánh ở vùng đồng bằng Bắc Bộ. Anh là chiến sĩ liên lạc. Công việc tưởng như thầm lặng, nhưng trong chiến tranh, mỗi mệnh lệnh đưa đi có thể phải đánh đổi bằng chính mạng sống.
Tháng 1 năm 1952, trong trận Yên Ninh, Trương Công Man bị thương ở sườn. Vết thương khiến bước chân đau đớn, nhưng anh vẫn bám sát người chỉ huy để truyền lệnh.Trận đánh kết thúc, bom đạn vẫn tiếp tục trút xuống. Giữa những cánh đồng ngập nước, người chiến sĩ liên lạc ấy lại chạy đi, chạy về dưới làn đạn, đưa mệnh lệnh đến các đơn vị và đưa thương binh về nơi an toàn.
Năm lần bị thương, anh vẫn không rời trận địa. Trong ngày hôm ấy, cùng đồng đội, anh đưa được 15 thương binh ra ngoài an toàn. Rồi những trận đánh khác nối tiếp.
Ở Tầm Phương (Thái Bình cũ nay thuộc Hưng Yên), khi khẩu trung liên bị tắc và xạ thủ bị thương, Trương Công Man lao tới sửa súng rồi trực tiếp chiến đấu. Khi địch chuẩn bị phản kích, anh lại mang mệnh lệnh xuống đơn vị, góp phần giúp đồng đội đánh lui các đợt tiến công.
Ở Thái Ninh (nay thuộc Hưng Yên), bom đạn lại khiến anh bị thương. Vết thương ở vai phải phải được xử lý trong điều kiện thiếu thốn. Anh vẫn nghiến răng chịu đau, rồi tiếp tục trở lại với nhiệm vụ.
Cứ thế, người chiến sĩ trẻ đi qua hết trận đánh này đến trận đánh khác.
Không phải lúc nào anh cũng đứng ở nơi dữ dội nhất.
Nhưng ở đâu có mệnh lệnh cần truyền, ở đâu đồng đội cần được tiếp sức, ở đó có Trương Công Man.
Bởi vậy, tại Đại hội các chiến sĩ thi đua và cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất năm 1952, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã gọi anh bằng một cái tên đầy xúc động:
“Chiến sĩ khoác áo lửa.”
Nhưng rồi trận đánh cuối cùng cũng đến.
Tại đồn Tìm, Đông Quan, Thái Bình, quân ta tiến công trong hỏa lực dữ dội của địch. Tổ bộc phá mở cửa dưới làn đạn, nhưng thương vong gần hết.
Trương Công Man lại xung phong.
Anh bước lên thay đồng đội.
Và lần này, anh bị trọng thương.
Giữa những giây phút cuối cùng, người chiến sĩ ấy không nói về mình. Anh chỉ nhắn lại đồng đội:
“Các đồng chí giữ vững quyết tâm, làm tròn nhiệm vụ.”
Rồi anh hy sinh.
Người con trai dân tộc Mường năm nào đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường. Nhưng lời nhắn cuối cùng của anh vẫn ở lại với những người đồng đội, như một lời gửi gắm của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh:
Giữ vững quyết tâm. Làm tròn nhiệm vụ.
Năm 1955, Trương Công Man được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng nếu chỉ nhớ về anh bằng những danh hiệu, có lẽ vẫn chưa đủ.
Hãy nhớ về một người lính trẻ đã nhiều lần bị thương nhưng vẫn đứng dậy.
Một người liên lạc đã chạy qua những cánh đồng dưới bom đạn để đưa mệnh lệnh đến đồng đội.
Và một người trước lúc hy sinh vẫn nghĩ đến nhiệm vụ của những người ở lại.
Trương Công Man – người chiến sĩ khoác áo lửa, đã đi qua chiến tranh bằng đôi chân không biết mỏi và một trái tim không biết lùi. Anh ngã xuống, nhưng lời nhắn cuối cùng vẫn còn ở lại: Giữ vững quyết tâm. Làm tròn nhiệm vụ.



