Trương Công Nhỏ
LÍNH VỊ XUYÊN (7)
Sáu tháng giữ chốt đồi Đài, Đại đội trưởng Trương Công Nhỏ gương mặt đen sắt lại râu đã dài đến ngực, tóc rối bù xõa ngang vai. Năm xưa trong thơ Quang Dũng- "Tây tiến đoàn binh không mọc tóc" còn bây giờ ở đồi Đài, "Đoàn binh tóc râu dài chấy rận, ghẻ lở đầy mình như gấm hoa". Trận chiến ác liệt, Đại đội 1 của Nhỏ trên đồi Đài lúc đông nhất có 70 tay súng lúc cam go nhất chỉ còn 17 chiến sỹ can trường trụ lại. Lần ấy quả đạn cối bắn vào tiền duyên hất Nhỏ xuống lèn đá , cậu Nam đi cùng Nhỏ hy sinh tại chỗ, thân thể nát tướp, cậu Thung bị dập nát chân còn cậu Hậu bị mảnh cối phạt rách sườn. Nhỏ bảo thông tin bật máy hai oát gọi sang đồi Cô Ích cho cậu Thăng chặn bọn địch đang mò lên từ phía đồi 233 và đồi cây khô yểm trợ cho đồi Đài. Sáu tháng trời chỉ ăn cơm bao, uống nước suối trong can, tắm cũng có khi bằng nước trong can. Nhỏ gọi cho Trung đoàn trưởng, dưới này anh em cần nhất lựu đạn và can nước, nhưng y sỹ phải gửi B1 lên để chống tê phù cho anh em. Sinh hoạt ở đồi Đài phụ thuộc hoàn toàn vào vận tải, mà vận tải thì chỉ có thể lên chốt vào ban đêm tiếp tế nước, cơm bao và đạn rồi đưa tử sỹ thương binh ra. Có những ngày địch bắn rát quá vận tải không lên được tử sỹ không chuyển ra được phải để trong hầm mấy ngày. Ngồi trong hầm giữa tiếng gầm của đạn pháo nhìn xác anh em đồng đội chương dần lên, người lính dẫu có là sắt là đồng thì cũng phải mềm lòng nhưng không có ai rời bỏ vị trí hay thoái thác nhiệm vụ.Theo Nhỏ, điều làm nên chiến thắng đồi Đài là tình thương yêu của những người lính với nhau, có thể xả thân vì nhau, điếu thuốc chia năm, cọng rau xẻ bảy. Có tình yêu thương sẽ có sự hiệp đồng phối hợp giữa chốt nọ với chốt kia, giữa đồi Đài với đồi Cô Ích và A6 , giữa bộ binh, thông tin, hỏa lực, trinh sát, phòng hóa, giữa lính Đại đội 1 với các đại đội tăng cường, có khi chỉ cần mấy viên đạn lửa bắn đi là đã hiểu đồng đội muốn nói gì. Nhưng chiến thắng đồi Đài cũng phải đổi bằng máu xương và nước mắt. Nhỏ nhớ nhất lần đó đại đội anh được bổ xung 17 cậu tân binh quê ở Bình Trị Thiên vừa nhập ngũ được huấn luyện hai tháng ở Quân khu 2 đủ cho hai tiểu đội, trước khi giao về các chốt anh tập trung số lính mới hướng dẫn những điều cần thiết. Các cậu xác định chiến đấu thế nào, Nhỏ hỏi số tân binh. Thưa anh, hồi chống Mỹ thì bọn em còn nhỏ nhưng cũng biết sự ác liệt của Quảng Trị năm 1972, bây giờ lên đây còn thấy ác liệt hơn nhưng bọn em xác định đã lên chốt là chiến đấu quyết tử anh ạ. Thế rồi chỉ hai đêm sau, Nhỏ đã phải xé lòng thương tiếc đau xót khóc trong tê tái cõi lòng,17 người lính đó đã hy sinh hết không còn một ai. Sáu tháng giữ đồi Đài quân số trong danh sách của Đại đội đã lên đến gần 600 người. Tháng 8 năm 1985 khi rút khỏi đồi Đài bàn giao trận địa cho đơn vị bạn, Đại đội 1 ra Việt Lâm chỉ còn vài chục người lính mặt xạm đen khói súng và xương gió biên thùy. Chiến thắng phải đổi bằng cả núi xương bể máu.



