Trương Định: Khí Tiết "Bình Tây Đại Nguyên Soái" Giữa Lòng Nam Kỳ
Ngô Ánh Tuyết
Giữa thế kỷ XIX, khi thực dân Pháp nổ súng xâm lược Việt Nam, ngọn lửa kháng chiến đã bùng lên mạnh mẽ khắp dải đất Nam Kỳ. Trong số những thủ lĩnh kiệt xuất giai đoạn đầu chống Pháp, Trương Định nổi lên như một biểu tượng lẫm liệt của khí tiết anh hùng, lòng dũng cảm và tinh thần "trọng dân hơn lệnh vua".
Từ Người Chiêu Mộ Dân Binh Đến Thủ Lĩnh Kháng Chiến
Trương Định vốn sinh ra và lớn ra tại vùng đất Quảng Ngãi. Sau này, ông theo cha vào Nam lập nghiệp và chọn vùng đất Gò Công (nay thuộc tỉnh Tiền Giang) làm nơi dừng chân. Vốn tính tình thẳng thắn, cương trực, lại có tài tổ chức và gần gũi với xóm giềng, ông được người dân địa phương vô cùng kính trọng và tin tưởng.
Khi quân Pháp mở rộng đánh chiếm Gia Định vào năm 1859 và thừa thắng tràn ra các tỉnh lân cận, Trương Định không thể khoanh tay đứng nhìn. Ông nhanh chóng đứng ra chiêu mộ lực lượng, tổ chức dân binh tại địa phương thành nghĩa quân đứng lên chống giặc. Dưới sự chỉ huy của ông, vùng Gò Công trở thành một căn cứ kháng chiến sừng sững, liên tục tổ chức các cuộc tập kích khiến quân xâm lược Pháp chịu nhiều tổn thất nặng nề.
Khí Tiết "Bình Tây Đại Nguyên Soái" Và Lựa Chọn Theo Dân
Năm 1862, trước sức ép của quân Pháp, triều đình nhà Nguyễn đã ký bản Hòa ước Nhâm Tuất, nhượng ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ cho địch. Để thực thi hòa ước, triều đình hạ lệnh cho Trương Định phải giải tán nghĩa quân, đồng thời bãi chức chỉ huy của ông và điều ông đi nhận nhiệm vụ mới ở An Giang.
Lệnh vua là tối thượng, nhưng tiếng than khóc của nhân dân và nỗi đau mất nước lại nặng nề hơn. Trước sự tha thiết van xin của nghĩa quân và nhân dân Gò Công, Trương Định đã đứng trước một quyết định lịch sử. Ông chấp nhận mang án chống lệnh triều đình, quyết định ở lại cùng nhân dân chiến đấu đến cùng.
Để ghi nhận tấm lòng và ý chí sắt đá của ông, nhân dân cùng nghĩa quân đã trang trọng suy tôn ông làm "Bình Tây Đại Nguyên soái".
Trận Chiến Cuối Cùng Và Di Sản Ngàn Thu
Giai đoạn 1863–1864, dưới cờ lệnh của "Bình Tây Đại Nguyên soái", căn cứ Gò Công tiếp tục là nỗi khiếp đảm của quân Pháp. Nghĩa quân liên tục tổ chức các trận đánh du kích, tiêu hao sinh lực địch. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh bị cô lập, thiếu thốn về lương thực, vũ khí lại thô sơ so với đạn dược hiện đại của phương Tây, lực lượng nghĩa quân ngày càng gặp nhiều tổn thất.
Tháng 8 năm 1864, quân Pháp huy động lực lượng lớn bất ngờ bao vây căn cứ Tân Phước. Trong cuộc chiến đấu ngoan cường và không cân sức ấy, Trương Định bị thương nặng. Quyết không để rơi vào tay địch, ông đã rút gươm tự sát để giữ trọn khí tiết của một người quân tử, một vị tướng anh hùng vào ngày 20/8/1864.
Sự hy sinh của Trương Định là một tổn thất to lớn cho phong trào kháng chiến Nam Kỳ, nhưng hình ảnh vị tướng thà cãi lệnh vua chứ không bỏ dân đã trở thành tượng đài bất tử. Cuộc đời ông chính là minh chứng hùng hồn nhất cho tinh thần độc lập, ý chí bất khuất của dân tộc Việt Nam trước bất kỳ kẻ thù xâm lược nào.


