Bài viết

TRƯƠNG ĐÌNH NAM

Gia Lai08/05/2026Trương Đình Nam (Đoàn Phường Thống Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu có ai đó hỏi chúng tôi rằng tại sao chúng tôi tự hào khi được là người con đất Việt. Chúng tôi sẽ nói: Chúng tôi tự hào vì đất nước chúng tôi, vì dân tộc chúng tôi, vì đồng bào chúng tôi kiên cường, bất khuất. Chúng tôi tự hào vì cha ông chúng tôi đã sống, đã chiến đấu hết mình vì độc lập – tự do. Chúng tôi tự hào vì bây giờ nếu có ai đó hỏi chúng tôi tới từ đâu, chúng tôi sẽ trả lời: Chúng tôi là người Việt Nam, không phải Bắc Việt Nam hay Nam Việt Nam, mà chỉ đơn giản là Việt Nam thôi.

Giữa những ngày đầu tháng 5 lịch sử, Liên đội trường Tiểu học Trần Đại Nghĩa vinh dự được Ông Trương Đình Nam – sinh năm 1964 – Đại tá, thương binh ¾ sinh ra và lớn lên trên quê hương Vĩnh Linh, Quảng Trị, hiện đang sinh sống tại phường Thống Nhất, tỉnh Gia Lai đến thăm trường và có buổi chia sẻ những mẩu chuyện “ Thời hoa lửa” trong cuộc đời quân ngũ vẻ vang của mình cho thiếu nhi của liên đội.“Tháng 2 năm 1985 ông viết đơn tình nguyện vào quân đội. Tháng 6/1985 ông được cử đi đào tạo Sỹ quan chỉ huy tại trường sỹ quan lục quân 3. Sau khi tốt nghiệp sỹ quan, tháng 7/1988 ông được phân công thực hiện nhiệm vụ ở chiến trường K ( Căm pu chia) thuộc mặt trận 579 quân khu 5 làm nhiệm vụ quốc tế cao cả. Những năm tháng ở chiến trường, ông cùng đơn vị tham gia hằng chục trận đánh truy quét địch ( tàn quân Pôn Pốt).Với cương vị là người chỉ huy trung đội, có lần ông chỉ huy trung đội hành quân truy quét địch xong trung đội ông bị lạc vào bãi mìn cài bẫy của địch, mìn vướng nổ, ông và một chiến sỹ bị thương. Trong tình huống căng thẳng đó, ông đã bình tĩnh tự băng bó vết thương cho mình, động viên chiến sỹ bị thương và chỉ huy trung đội nhanh chóng, linh hoạt, cơ động rời khỏi bãi mìn của địch để tránh thương vong tiếp theo…”Chúng tôi sinh ra trong hòa bình – độc lập. Thế hệ của chúng tôi không có những ngày khoác áo rơm đi học dưới hầm, trú bom trong ống cống, không phải ăn bo bo hay cơm độn ngô, độn sắn. Chúng tôi lớn lên khi đất nước không còn chia Bắc – Nam, không còn cảnh “một nhà chia đôi”. Chúng tôi biết đến chiến tranh qua những câu chuyện của thế hệ cha ông, qua chiếc chân giả của các ông bà thương binh, qua cảm xúc vỡ òa của ngày ông hàng xóm lặng lẽ trở về sau 10 “đám giỗ”. Chúng tôi biết đến hòa bình qua những tấm bia mộ khắc dòng chữ “Chưa biết tên anh nhưng chiến công anh bất diệt”, qua những nghĩa trang Trường Sơn nằm tựa mình bên núi, qua những ngôi mộ của gia đình hàng xóm trúng bom nằm sau vườn…. Chỉ vậy thôi cũng đủ để mỗi khi đứng dưới bóng cờ là con tim ngân lên tiếng ca “Đoàn quân Việt Nam đi…”.Với lòng biết ơn sâu sắc và niềm tự hào dân tộc ấy, thiếu nhi Liên đội trường Tiểu học Trần Đại Nghĩa nguyện ra sức thi đua học tập tốt, lao động tốt để xứng đáng là con ngoan, trò giỏi, đội viên tốt, Cháu ngoan của Bác Hồ kính yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn