TRƯƠNG ĐỊNH – NGỌN CỜ BÌNH TÂY NƠI ĐẤT QUẢNG
Sinh ra tại làng Tư Cung, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, Trương Định mang trong mình cái chí khí dũng cảm và lòng yêu nước nồng nàn của vùng đất núi Ấn sông Trà. Theo cha vào Nam lập nghiệp, khi thực dân Pháp nổ súng xâm lược, ông đã chiêu mộ nghĩa quân, dựng cờ khởi nghĩa, biến vùng đất Gò Công thành căn cứ chống Pháp kiên cố khiến kẻ thù bao bận kinh hoàng.
Bi kịch và triết lý anh hùng của ông nằm ở thời điểm triều đình nhà Nguyễn ký hòa ước, ra lệnh cho ông phải bãi binh và đi nhận chức ở nơi khác. Đứng trước sự lựa chọn sinh tử giữa "chiếu chỉ của vua" và "lòng dân", Trương Định đã lắng nghe tiếng gọi từ trái tim nhân dân. Khi hàng ngàn người dân và nghĩa quân dâng gươm, quỳ khóc xin ông ở lại làm thủ lĩnh, ông đã dõng dạc tuyên bố: "Chúng ta thề quyết không sống chung với giặc Pháp!"
Ông chấp nhận cãi lệnh triều đình, nhận danh hiệu Bình Tây Đại nguyên soái do nhân dân phong tặng để tiếp tục cuộc chiến đấu trường kỳ. Tháng 8 năm 1864, trong một trận chiến không cân sức do bị kẻ phản bội chỉ điểm, Trương Định bị thương nặng. Để giữ trọn khí tiết của người thủ lĩnh, không để rơi vào tay giặc, ông đã rút gươm tự sát giữa chiến trường khi mới 44 tuổi.
Khí tiết lẫm liệt của người con xứ Quảng đã làm chấn động cả xứ Nam Kỳ lúc bấy giờ. Ông ngã xuống nhưng ngọn lửa "Bình Tây" không bao giờ tắt. Khí phách ấy đã trở thành tượng đài bất tử về tinh thần "trung với dân, hiếu với nước", mở đầu cho trang sử hoa lửa kiên cường của vùng đất Quảng Ngãi anh hùng.



