Bài viết

Trương Định - Người anh hùng áo vải và niềm tự hào của tuổi trẻ Gò Công

Câu chuyện về khí tiết lẫm liệt của Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Định qua góc nhìn đầy tự hào của một học sinh vùng đất Tiền Giang.

Quảng Ngãi19/08/2026Hồ Văn Trí (Phường Long Thuận)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần có dịp về thăm quê ngoại ở Gò Công, Tiền Giang, em lại được nghe ông kể về những ngày tháng hào hùng của vùng đất Nam Bộ. Nhưng câu chuyện làm em xúc động và tự hào nhất vẫn là về bác Trương Định - người anh hùng áo vải được nhân dân tôn làm Bình Tây Đại Nguyên Soái.Vào những năm giữa thế kỷ XIX, khi quân Pháp nổ súng xâm lược Nam Kỳ, bác Trương Định đã đứng lên chiêu mộ nghĩa quân, dựng cờ khởi nghĩa tại vùng Gò Công. Với lòng yêu nước nồng nàn cùng sự thông minh, dũng cảm, đội quân của bác đã giáng cho giặc Pháp những đòn đau đớn. Những chiến công vang dội ở Tân Hòa, Quy Sơn đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ, còn nhân dân thì một lòng tin tưởng, hết lòng che chở và gom góp lương thực nuôi nghĩa quân.​Bi kịch xảy ra khi triều đình nhà Nguyễn ký hòa ước Nhâm Tuất năm 1862, lệnh cho bác phải bãi binh và đi nhận chức ở An Giang. Đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã giữa "lệnh vua" và "lòng dân", bác đã trải qua những đêm trăn trở. Cuối cùng, nghe theo tiếng gọi của non sông và hàng ngàn người dân Gò Công quỳ xin ở lại, bác đã dứt khoát chọn ở lại sát cánh cùng nhân dân. Hình ảnh bác cảm động tiếp nhận chiếc áo cẩm bào cùng danh hiệu Bình Tây Đại Nguyên Soái do chính nhân dân trao tặng là một biểu tượng tuyệt đẹp về tinh thần vì dân vì nước.​Nghĩa quân Trương Định rút vào căn cứ Đám Lá Dừa kiên cố để tiếp tục cuộc kháng chiến trường kỳ, trở thành nỗi ám ảnh lớn của quân xâm lược. Nhưng đau đớn thay, vào đêm tháng 8 năm 1864, do sự phản bội của tên tay sai Huỳnh Công Tấn, căn cứ bị địch vây ráp bất ngờ. Trong trận chiến ác liệt, bác Trương Định bị trúng đạn trọng thương. Để giữ trọn khí tiết của một vị tướng, quyết không rơi vào tay kẻ thù, bác đã tự tuẫn tiết bằng chính cây gươm của mình.Sự hy sinh lẫm liệt của bác Trương Định khiến đất trời Gò Công ngấn lệ, nhưng ngọn lửa yêu nước thì chưa bao giờ tắt. Là một học sinh, mỗi khi đọc lại những dòng lịch sử quê hương Tiền Giang, em lại cảm thấy lòng mình dâng trào niềm tự hào. Khí tiết hào hùng của bác chính là bài học lớn về lòng yêu nước, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em phải cố gắng học tập để tiếp bước cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn