Trương Định – Người anh hùng "Bình Tây Đại nguyên soái"
Năm 1858, thực dân Pháp nổ súng xâm lược nước ta tại Đà Nẵng, mở đầu cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam. Sau khi chiếm ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ, chúng ra sức đàn áp các phong trào yêu nước. Trong hoàn cảnh ấy, Trương Định đã trở thành một trong những thủ lĩnh nghĩa quân tiêu biểu nhất của Nam Bộ.
Xuất thân trong gia đình có truyền thống yêu nước, Trương Định sớm cùng nhân dân khai khẩn đất hoang, lập đồn điền ở vùng Gò Công. Nhờ tài năng tổ chức và tấm lòng gần gũi với nhân dân, ông được nhiều người kính trọng.
Khi quân Pháp đánh chiếm Gia Định năm 1859, Trương Định lập tức tập hợp nghĩa sĩ, nông dân và nhân dân địa phương tổ chức lực lượng kháng chiến. Nghĩa quân của ông liên tục tập kích đồn bốt, phá đường tiếp tế, khiến quân Pháp nhiều phen thiệt hại nặng.
Năm 1862, sau khi triều đình nhà Nguyễn ký Hòa ước Nhâm Tuất, nhượng ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ cho Pháp, triều đình ra lệnh cho Trương Định giải tán nghĩa quân và nhận chức mới ở An Giang.
Đứng trước lựa chọn khó khăn giữa việc tuân lệnh vua và tiếp tục chiến đấu vì Tổ quốc, Trương Định đã quyết định ở lại cùng nhân dân chống giặc. Ông nói rằng:
"Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây."
Chính tinh thần ấy đã khiến nhân dân vô cùng cảm phục và suy tôn ông là "Bình Tây Đại nguyên soái".
Dưới sự chỉ huy của Trương Định, nhiều trận đánh bất ngờ diễn ra tại Gò Công, Tân Hòa, Chợ Gạo… Nghĩa quân tuy vũ khí thô sơ nhưng dựa vào địa hình sông nước và sự đùm bọc của nhân dân đã khiến quân Pháp luôn sống trong lo sợ.
Biết không thể khuất phục được ông bằng quân sự, thực dân Pháp tìm mọi cách truy lùng. Tháng 8 năm 1864, trong một trận chiến ác liệt tại Gò Công, Trương Định bị thương nặng.
Không để rơi vào tay giặc, ông đã rút gươm tuẫn tiết, giữ trọn khí tiết của người anh hùng dân tộc.
Sự hy sinh của Trương Định làm rung động lòng người dân Nam Bộ. Dù ông ngã xuống, ngọn lửa kháng chiến vẫn tiếp tục cháy mạnh, cổ vũ nhiều phong trào chống Pháp về sau.


