trương đức đinh - dũng sỹ B40
Năm 1971, ông Trương Đức Đinh gia nhập lực lượng An ninh giải phóng Quảng Trị và tham gia chiến đấu tại chiến trường này. Tháng 5/1972, ông được giao nhiệm vụ bắt gọn nhiều tên ngụy quân, ngụy quyền, hỗ trợ cho quần chúng phá tan âm mưu bình định của địch. Đến cuối tháng 6/1972, sau khi thất bại trên nhiều chiến trường của ta, địch dùng mọi cách để giữ lấy Hải Lăng. Trong khoảng thời gian ấy, ông Đinh được tổ chức điều về đơn vị trinh sát An ninh 201 thuộc Ty An ninh Quảng Trị (nay là Công an tỉnh Quảng Trị) để hoạt động. Giữa những năm tháng đầy đạn bom ấy đã tôi luyện cho người chiến sĩ công an Trương Đức Đinh một ý chí kiên cường, bất khuất. Ông cùng các đồng đội vượt qua biết bao khó khăn, thử thách, phải cẩn thận từng bước đi, giữ chặt nơi đã được giải phóng, đồng thời đánh quân địch ở vùng tạm chiếm, chuẩn bị cho cuộc tổng tấn công nổi dậy mùa xuân năm 1975.
Sau khi hiệp định Pa ri được ký kết, từ phía Nam sông Thạch Hãn trở vào nằm trong tay địch. Trong ký ức của ông Đinh vẫn còn vẹn nguyên những năm tháng đấu tranh hào hùng của quá khứ. Ngày 8/3/1975, nhận được chủ trương giải phóng từ tỉnh và trung ương, ông Trương Đức Đinh cùng đồng đội có nhiệm vụ đánh phá một số cụm điểm được địch bố trí quân lính dày đặc của huyện Hải Lăng, tiến hành giải phóng Quảng Trị và mở rộng địa bàn giải phòng Thừa Thiên-Huế cùng nhiều tỉnh phía Nam khác. Tại trận địa này, phân đội 201 của ông đã phối hợp cùng Trung đoàn 8 trực tiếp tấn công địch, đánh sập bộ máy chính quyền nhằm giải phóng hoàn toàn huyện Hải Lăng. Địch chống cự vô cùng quyết liệt, chiến sự lúc đó diễn ra “một mất một còn”. Ông Trương Đức Đinh trong quá trình dưỡng thương cho đồng đội đã sử dụng B40, thủ pháo 1 mình diệt 22 tên địch, đánh lui một đợt tấn công của chúng.
Trong cuộc chiến đó, quân ta bị tổn thất một lực lượng lớn, sau đó được lệnh phải rút quân để bảo toàn lực lượng. Sáng sớm ngày 10/3/1975, trên đường rút lui, ông Đinh bị địch phục kích, lạc mất đồng đội, bị thương nặng, súng hết đạn và sa vào tay giặc. Chúng chuyển ông đến Tổng y viện Duy Tân, Đà Nẵng để vừa điều trị, vừa tra tấn nhằm khai thác thông tin. Trong vòng khoảng 15 ngày, ông Đinh cùng nhiều người khác đang dưỡng thương tại Tổng y viện bị quản lý gắt gao, tra tấn, đánh đập vô cùng dã man. Nhưng với tinh thần và ý chí của người an ninh cách mạng, ông Đinh nhiều lần tìm cách đánh lừa địch, quyết không khai báo nửa lời. Ông còn cùng những người lính tại đây tổ chức lực lượng đấu tranh, đòi yêu sách cho thương binh để kéo dài thời gian. Đến ngày 29/3/1975, khi Đà Nẵng được giải phóng, ông Đinh được đồng đội giải cứu và trở về quê hương. Với sự gan dạ và quả cảm trong chiến đấu, ông được Nhà nước trao tặng Huân chương kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất, Huân chương Chiến công hạng Nhì…
Trở về sau bao nhiêu năm tháng chiến đấu ác liệt trên chiến trường với thương tật là 25%, ông Đinh vẫn không ngừng học tập và nỗ lực để hoàn thiện bản thân mình. Trước khi nghỉ hưu, ông đã có nhiều năm tham gia công tác trong ngành Công an.



