Cựu chiến binh

Trương Đức Thắng 1952

Hưng Yên21/12/2025Nguyễn Ngọc Ánh Như (Học sinh lớp:8B Trường: THCS Lương Thế Vinh, Xã Lê Lợi, Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử là những trang sử ghi lại các cuộc đấu tranh kiên cường của dân tộc ta trong hành trình bảo vệ độc lập, chủ quyền và sự sống còn của đất nước. Đó không chỉ là những con số, sự kiện khô khan trong sách vở, mà còn là những câu chuyện bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của biết bao con người. Trong dòng chảy lịch sử ấy, ông ngoại tôi – Trương Đức Thắng – đã sống và chiến đấu trọn vẹn một “thời hoa lửa” đầy gian khổ nhưng vô cùng cao đẹp.

Ông sinh ra và lớn lên tại một vùng quê yên bình thuộc thị trấn Thanh Nê. Tuổi trẻ của ông gắn bó với ruộng đồng, với cuộc sống lao động giản dị của người nông dân. Nhưng khi Tổ quốc cần, ông không hề do dự, sẵn sàng rời xa quê hương, xung phong lên đường làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu biên giới Tây Nam. Năm 1975, ông vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng và theo đơn vị tham gia chiến dịch chiến đấu chống quân Khmer Đỏ.

Chiến trường Campuchia khi ấy vô cùng khắc nghiệt. Rừng sâu hoang vu, khí hậu khắc nghiệt, bệnh sốt rét hoành hành dữ dội. Những người lính như ông phải hành quân liên tục từ điểm tập kết này sang điểm khác, thiếu thốn đủ bề. Tuổi trẻ của ông cháy lên rực rỡ trong lý tưởng cách mạng, nhưng cũng đầy đau thương, mất mát. Đó chính là “thời hoa lửa” của ông – thời của bom đạn, hiểm nguy và cả những hy sinh thầm lặng.

Trong một chiến dịch năm ấy, ông không may bị nhiễm chất độc da cam do quân Khmer Đỏ gây ra. Khi trở về quê hương, ông mới biết căn bệnh ấy đã âm thầm bào mòn sức khỏe của mình. Ngày nhập ngũ, ông là chàng thanh niên 23 tuổi, tràn đầy nhiệt huyết, yêu lao động và yêu cuộc sống. Sau bốn năm ròng rã chiến đấu nơi chiến trường ác liệt, ông trở về với thân thể không còn lành lặn như xưa.

Trở lại đời thường, ông sống giản dị, ít nói, chưa bao giờ kể công hay than trách số phận. Ông gánh vác mọi công việc trong gia đình cho đến khi sức khỏe suy kiệt. Chất độc da cam khiến cơ thể ông nổi mẩn đỏ, thường xuyên khó thở, nhất là về đêm. Những năm cuối đời, ông không còn đi lại được, chỉ nằm một chỗ, phải thở bằng bình ô-xi qua ngày.

Khi còn nhỏ, tôi chưa đủ nhận thức để hiểu hết những gì ông đã trải qua. Tôi cũng ít về thăm ông ngoại, để rồi khi lớn lên, tôi mang trong lòng sự ân hận và day dứt. Bởi lúc ông còn sống, tôi chưa kịp hỏi ông nhiều hơn về những năm tháng chiến tranh, chưa kịp nói với ông rằng tôi tự hào về ông biết bao. Dẫu “thời hoa lửa” của ông đã lùi xa vào quá khứ, nhưng trong trái tim tôi, ông mãi là người lính vĩ đại nhất.

Nhờ sự hy sinh thầm lặng của những người lính như ông ngoại tôi, thế hệ chúng tôi hôm nay mới được sống trong hòa bình, được học tập, vui chơi dưới bầu trời xanh không còn bom đạn và khói lửa chiến tranh. Tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ để nhớ, mà còn để biết trân trọng. Trân trọng hòa bình, trân trọng những mất mát của thế hệ cha anh, và sống, học tập thật tốt để xứng đáng với những người đã dốc cả tuổi xuân, máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn