Cựu chiến binh

TRƯỜNG HỌC ĐỔ NÁT

Câu chuyện kể lại hình ảnh một ngôi trường bị bom phá hủy – biểu tượng đau xót cho tuổi thơ và tri thức bị chiến tranh tước đoạt.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi từng đi qua nhiều vùng bị bom tàn phá, nhưng hình ảnh khiến tôi đau lòng nhất lại là một ngôi trường đổ nát.

Ngôi trường ấy nằm ở rìa một làng nhỏ. Khi đơn vị tôi đến nơi, sân trường đầy hố bom. Mái ngói vỡ vụn, tường lớp học sập xuống, bảng đen gãy đôi. Những bàn ghế học sinh nằm ngổn ngang, lẫn trong đất đá và mảnh đạn.

Tôi đứng lặng rất lâu trước cảnh tượng ấy. Trường học vốn là nơi yên bình nhất, nơi dành cho trẻ em học chữ, học làm người. Vậy mà chiến tranh không chừa lại cho nó một góc nguyên vẹn.

Trong một lớp học bị sập mái, tôi nhìn thấy vài quyển vở còn sót lại. Trang giấy đã ố vàng, chữ viết còn non nớt. Có trang ghi bài học, có trang vẽ nguệch ngoạc hình ngôi nhà, cây cối, mặt trời. Những nét vẽ ấy khiến lòng tôi thắt lại.

Người dân trong làng nói rằng, hôm đó bom rơi vào lúc trường đang nghỉ học, nên không có học sinh bị thương. Nhưng từ ngày đó, lũ trẻ không còn chỗ để học. Lớp học tan theo bom đạn, và tuổi thơ của chúng cũng bị gián đoạn.

Tôi nghĩ đến những đứa trẻ phải lớn lên mà không được đến trường, không được cắp sách tới lớp. Chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống, mà còn cướp mất cơ hội học tập, cướp mất tương lai của biết bao thế hệ.

Trước khi rời đi, tôi nhặt một mảnh phấn trắng còn sót lại trên nền lớp học. Mảnh phấn nhỏ, gãy đôi, nhưng với tôi, nó là biểu tượng của tri thức mong manh giữa chiến tranh.

Nhiều năm sau, khi nghe tin những ngôi trường mới được xây dựng trên mảnh đất cũ, tôi thấy lòng mình nhẹ hơn. Nhưng hình ảnh trường học đổ nát năm ấy vẫn ở lại trong tôi, như một lời nhắc rằng: hòa bình không chỉ là không có tiếng súng, mà còn là tiếng trống trường vang lên mỗi sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn