TRƯỜNG SƠN - NGUỒN KÝ ỨC BẤT TẬN
“Đong đầy kỷ niệm trong tôi
Với bao ký ức một thời Trường Sơn”.
Vâng đấy mới chỉ là tôi - Một nhành lá - Nhành lá rất nhỏ và rất non của Đại ngàn Trường Sơn thuở ấy... Còn như: một người lính; một nhà thơ - Thiếu tướng Anh hùng LLVTND Hoàng Kiền - Phó Chủ tịch Hội Trường Sơn Việt Nam thì cả cuộc đời anh gắn với nghiệp binh - Với hai câu thơ dưới đây thôi ta thấy anh đã khẳng định ký ức về Trường Sơn nó là bất tận – Thiếu tướng Hoàng Kiền viết:
“Dẫu đi hết cả cuộc đời
Cũng không viết hết một thời Trường Sơn”
Với một người lính Trường Sơn đã cống hiến và trưởng thành trên Trường Sơn và viết rất nhiều về Trường Sơn, trong khuân khổ những gì là tai nghe mắt thấy của mình Thiếu tướng Hoàng Kiền đã “…Cũng không viết hết một thời Trường Sơn”. Vậy chúng ta nói: Trường Sơn huyền thoại - Nguồn ký ức bất tận đâu phải nó không là một hiện thực…?
Dưới đây, tôi xin mượn những vần thơ xoáy trong nguồn ký ức bất tận nơi Trường Sơn của mấy tác giả vừa là đồng đội, vừa là bạn Facebook của tôi để kể một câu chuyện cùng chung một chủ đề - Chuyện là thế này:
Nguyên là một chiến sỹ lái xe thuộc Trung đoàn ô tô vận tải 536, Sư đoàn 471. Ngày mà Sư đoàn đóng quân ở vùng Bến Giằng và Bản Rô - Cầu Xơi, thuộc xã CaDy huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam. Chu Công Dâu, hội viên Trường Sơn Sư đoàn 471 và là hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Trường Sơn lục tìm trong ký ức một thời Trường Sơn của mình và anh đã viết bài thơ “GỬI EM CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN” để tặng nhóm Nữ Chiến sỹ Công binh cùng đơn vị và những đồng đội Trường Sơn thân yêu của anh. Chu Công Dâu viết:
Xin đừng hỏi về em ngày ấy
Tóc mây bay và nụ cười duyên
Xin đừng hỏi đèo cao đến vậy
Em đi mở đường mờ ảo những nàng tiên
Nắng tháng năm đổ lửa trên đường
Vẫn tay xẻng, tay choòng mở lối
Lũ tháng chín, mưa tràn, nước dội
Em đi thông đường sao anh thấy mà thương.
Có phải không một thuở chiến trường
Giữa bom rơi và bao nhiêu gian khổ
Đâu chỉ có gian lao, máu đổ
Em vẫn mở đường thông tuyến để xe qua
Cứ nhớ Trường Sơn mái ấm - một ngôi nhà
Tình đồng đội cao hơn tất cả
Ai cũng hiểu trải bao vất vả
Mới có mùa quả ngọt hôm nay.
Cứ ngắm con đường, cứ ngắm hàng cây
Và nhớ nhất cái cua vòng quanh núi
Bên cua ấy em biết là anh đợi
Có một chiều sông Cái để thương nhau
Những tên làng, tên đất chẳng quên đâu?
Một Thạch Mỹ, một ngầm Xơi, bản Ngói
Một Đắc Pét, Đắc Sa cất lên tiếng gọi
Bao nỗi nỗi niềm thao thức một thời xuân
Ơi, Trường Sơn ngày ấy đẹp vô ngần
Cứ mãi trẻ như em và đồng đội
Xin gửi cả tâm tình, mong đợi
Về những ngày sống giữa Trường Sơn.



