TRƯỜNG SƠN – NƠI THỬ THÁCH Ý CHÍ CON NGƯỜI (1)
Nhìn lại những năm tháng người lính trưởng thành trên các cung đường Trường Sơn trước khi trở thành chỉ huy xe tăng 363, nơi rét rừng, đói khát và bom đạn tôi luyện nên bản lĩnh con người.
Trước khi xe tăng 363 lăn vào trung tâm thị xã Phước Long, ông Liêm đã có một Trường Sơn rất dài trong đời mình. Ông nhập ngũ năm 1965, những năm đầu làm lính vận tải trên tuyến đường Việt Nam – Lào – Campuchia. Trường Sơn khi ấy, theo lời ông, là người thầy nghiêm khắc nhất thử thách ý chí con người.
Ông kể, rét rừng có thể làm tê cứng bàn tay, nhưng không làm tê được lòng yêu nước. Những bữa cơm thời chiến chỉ có cơm độn và muối vừng, anh em vẫn chia nhau rất đều. Có đêm hành quân không trăng, tiếng động cơ xe vọng giữa rừng sâu như mạch đập duy nhất của sự sống. Con đường ấy không ngủ, và bánh xe của người lính cũng không ngủ.
Trường Sơn dạy ông sự bình tĩnh trước khó khăn. Lái xe giữa mưa bom phải giữ tay lái vững vàng; gặp địch phục kích phải biết dừng đúng lúc để tiến xa hơn. Ông bảo, chính những giây phút “dám dừng” ở Trường Sơn sau này giúp ông xử trí khi 363 đơn độc đối mặt vòng vây ở Phước Long.
Tháng 5.1972, ông chuyển sang Binh chủng Tăng thiết giáp. Khi bước vào buồng xe tăng lần đầu, ông thấy mình như học trò mới, nhưng bài học Trường Sơn đã nằm sẵn trong máu: tin vào đồng đội, tin vào nhiệm vụ và tin vào ngày toàn thắng. Thép chiến đấu chỉ mạnh khi con người mạnh.
Ông nhớ lại trận đánh Phước Long như sự tiếp nối của Trường Sơn. Hướng tấn công ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi là điểm then chốt; hỏa lực địch tập trung rất mạnh ở trung tâm. Khi hai xe bạn gặp sự cố, 363 trở thành mũi thép duy nhất. Ông động viên anh em: “Ta đã từng vượt Trường Sơn, thì cũng sẽ vượt được vòng vây này”. Câu nói ấy không hoa mỹ, nhưng nặng bằng cả núi rừng.
Trường Sơn còn thử thách ý chí bằng nỗi nhớ quê. Giữa rừng sâu, ông thường nhìn về phía Bắc để tưởng tượng mái nhà ở thôn An Liêm, nơi mẹ già chờ con. Ông bảo, chính ánh mắt của người ở lại làm ông đi tiếp. Một chuyến xe là một lần đối mặt với cái chết, nhưng cũng là một lần ý chí được lớn lên.
Hòa bình hôm nay, ông trở về với thương tật 4/4, nhưng vẫn tham gia Hội CCB, coi đó là cách sống tiếp phần đời đã gửi lại Trường Sơn. Ông Hải nói rằng ông Liêm là tấm gương sáng truyền cảm hứng. Tôi nghĩ, cảm hứng ấy bắt đầu từ chính Trường Sơn – nơi những con người bình thường đã làm nên điều phi thường.
Trong ký ức gia đình, Trường Sơn qua lời ông kể không chỉ có bom đạn, mà còn có tình người. Nó sống dậy trong căn nhà nhỏ để nhắc thế hệ sau hiểu rằng: ý chí con người có thể bị thử thách đến tận cùng, nhưng chưa bao giờ bị đánh bại.
Và tôi tin rằng, con đường Trường Sơn năm ấy vẫn đang kéo dài trong hôm nay, bằng bước chân của người lính già 79 tuổi, bằng niềm tin vào Tổ quốc hòa bình, thống nhất.



